Takuto bất tỉnh đã ba ngày vẫn chưa tỉnh, nói cho cùng đây là lần đầu tiên cậu giết người mà lại giết nhiều người như vậy. Trong cơn hôn mê cậu tỏ ra rất thống khổ có vẻ như đang gặp ác mộng. Trong những ngày này Marie và cô bạn thân đã liên tục chăm sóc Takuto. Vì cô biết nếu không vì cứu mình Takuto đã không bại lộ pháp khí và bị tổn thương đến mức này.
Tin tức về pháp khí của Takuto thật sự đã được truyền đi, và rất nhiều cao thủ của các thế lực đều bắt đầu kéo đến khu rừng kể cả lược lượng của các vương quốc. Nhưng bọn người Takuto đã nhanh chóng rời đi, dựa vào vết tích trên chiến trường lưu lại những cao thủ mới đến vẫn có thể xác định tin tức là thật và bọn họ nhanh chóng mở rộng phạm vi tìm kiếm để truy tìm cho bằng được kẻ sở hữu pháp khí. Nói gì thì nói người có pháp khí hồng hoang hoàn toàn đủ tư cách lập nên một quốc gia cho riêng mình.
Trong cung điện, đại hoàng tử đang cực kỳ phẫn nộ đập phá đồ đạc và quát mắng kẻ đang quỳ trước mặt mình:
- Các người đã nói sẽ làm gọn nhẹ mà tại sao lại xảy ra sự việc như thế này?
Người đang quỳ cũng có vẻ run rẩy trước cơn thịnh nộ của hoàng tử.
- Hoàng tử yên tâm, chúng tôi đã phái lực lượng tinh nhuệ đi truy bắt bọn chúng chắc sẽ sớm có kết quả thôi
Nghe vậy hoàng tử càng tức giận:
- Đồ ngu! Bây giờ cao thủ đang lớp lớp truy tìm trong khu rừng đó có cả lực lượng của bảy đại vương quốc, bọn họ lấy cớ một người sử dụng pháp khí hồng hoang có thể làm tổn thương quan hệ giao thương nên đã cử người vào truy tìm nhưng chắc chắn là muốn chiếm lấy pháp khí, ngươi có chắc sẽ toàn thân được với bọn họ không. Mặc dù trong bóng tối các ngươi là trợ thủ của họ nhưng để bảo đảm an toàn cho quốc gia trăm phần trăm họ sẽ loại các ngươi khỏi vòng chiến, đơn giản vì thế lực các ngươi không quy phục quốc gia nào. Họ đâu có ngu mà để thêm một thế lực nắm giữ pháp khí hồng hoang chứ.
Hoàng tử giải thích trong cơn tức giận rồi nói tiếp:
- Mà cái tên sử dụng pháp khí đó, không ai biết hắn thuộc thế lực nào, ở đâu nên các quốc gia chưa dám điều động cao thủ, hiện tại chỉ chủ yếu là cao thủ cấp sáu và bảy thôi. Nếu tên đó không có thế lực chống chân chắc chắn họ sẽ không cố kỵ gì mà ra tay nên tốt nhất cứ án binh bất động lấy tin tức chờ thời cơ, rồi chúng ta sẽ lấy thịt trong miệng hổ.
Lúc đó, ta muốn lấy pháp khí, nếu có nó thì cho dù chuyện đó bại lộ thì cũng sẽ không ai có thể ngăn cản ta lên ngôi, sau đó ta sẽ dần dần thôn tính từng quốc gia và có thể chỉ sau ba mươi năm vị trí thống nhất quốc gia nhân loại không nằm trong tay ta thì còn ai xứng đáng và các ngươi sẽ được thoải mái hưởng dụng tất cả vinh hoa đãi ngộ tốt nhất trong lịch sử loài người.
Tên sát thủ đang quỳ trong lòng tỏ vẻ bất mãn vì tên hoàng tử muốn chiếm gọn pháp khí nhưng cũng chỉ biết cảm ơn rồi lui ra.
Takuto tỉnh dậy thấy mình đang nằm trên giường, cậu đã trải qua một cơn ác mộng khủng khiếp, những người mà cậu ta hôm bữa giết chết đã không ngừng đòi mạng cấu xé hành hạ cậu trong giấc mơ. Cái cảm giác đó cậu không bao giờ muốn trải lại lần nữa. Giờ nghĩ lại cậu còn thấy rùng mình. Là một người hiện đại và chỉ là học sinh bình thường, cậu chưa bao giờ trải qua cái việc giết chóc.
Ông cậu đã kể cho cậu nghe hồi chiến tranh vì bảo vệ gia đình khỏi bọn cướp lúc loạn lạc ông cậu đã giết người lần đầu tiên khi chỉ mới có mười hai tuổi và ông cậu nói rằng "Cho dù cháu có giết nhiều hay giết ít thì lần đầu tiên luôn theo cháu suốt cuộc đời. Cháu có muốn quên cũng không được." Một giọng nói kéo Takuto ra khỏi hồi ức:
- Anh tỉnh rồi à, may quá tôi cứ tưởng anh không bao giờ tỉnh lại rồi đấy vì đã hơn mười ngày rồi.
Đứng trước mặt Takuto là một cô gái khoảng mười bốn tuổi với mái tóc ngắn màu cam nhạt cùng màu với đôi mắt. Khuôn mặt lém lỉnh tinh ranh khác hẳn với khuôn mặt mất hết sức sống của cô gái bị nhốt trong cũi kia. Bây giờ trong cô bé đã năng động hơn nhiều. Takuto thấy vậy tuy còn mệt cũng mỉm cười trả lời
- Cám ơn cô đã chăm sóc tôi!
Nghe vậy cô bé đỏ mặt quay ra chỗ khác chối bay chối biến
- Đâu… Đâu có… Ai chăm sóc anh… Người chăm sóc anh là Marie đấy chứ. Dù sao tôi mới phải là người nói cám ơn anh vì đã cứu tôi.
Hành động của cô bé khiến Takuto liên tưởng đến mấy cô gái Tsundere trong mấy bộ anime cậu coi hồi xưa. Sau đó một cô gái khác đi vào, và cô gái này chính là Marie. Thấy Takuto tỉnh dậy Marie cũng vui mừng.
- Anh tỉnh dậy chắc đói lắm tôi sẽ làm mấy món cho anh nhé.
Takuto gật đầu rồi lấy thanh kiếm đang để trên bàn rồi đi ra ngoài, và cậu thấy mình đang sống ở một ngôi làng bị bỏ hoang có vẻ người dân đã di cư khỏi đây rất lâu rồi và nơi đây chính là ở sâu trong khu rừng, vì luyện Dung Kỹ nên Takuto cảm thấy có gì rất kì lạ ở đây nhưng hiện tại cậu không để nó trong suy nghĩ và cậu thấy Quản Lý đang nằm trên một tảng đá miệng một ngậm cọng rơm trông rất giống một kẻ lãng tử đa tình khiến Takuto muốn nôn ngay tại chỗ. Thấy Takuto Quản Lý nói:
- Cậu chỉ còn gần một tháng ở đây thôi đấy với lại cậu hiểu được tình trạng của mình chứ. Các cao thủ đang truy tìm cậu đấy. Nên tốt nhất cậu nên lấy Vạn Niên Thanh Diệp rồi chúng ta biến thôi.
Takuto gật đầu, và cậu định lát nữa sẽ đề cập đến chuyện này cho hai cô ấy nghe để nhanh chóng thu lấy Vạn Niên Thanh Diệp. Cậu hỏi Quản Lý.
- Ông nhận ra chưa?
- Cậu nghĩ ta là ai? Từ lâu rồi, nhưng làm hay không là quyết định của cậu.
- Tôi không muốn cuốn vào quá sâu chuyện của thế giới này, ít nhất là bây giờ. Nhưng tôi muốn đảm bảo an toàn cho bọn họ. Và nếu tôi không lầm thì tối nay sẽ có chuyện.
- Cậu không lầm đâu, nhưng hãy nhớ ta sẽ không ra tay.
Takuto gật đầu và bắt đầu tập luyện. Cậu đã biết tình trạng của mình nên không thể lơ là được, cậu muốn mình mạnh lên cho dù là chỉ một chút Và Quản Lý cũng tập chung với cậu. Nhìn cả hai luyện tập khiến cho hai cô gái sững sờ, đặc biệt là cô gái võ giả cấp sáu, cô ấy nhận ra được tuy Takuto có kỹ thuật dùng không giỏi gì thậm chí cô còn giỏi hơn nhưng trình độ sử dụng thuộc tính ma pháp của cậu cực kỳ cao siêu, hơn nữa lại là người mang đa thuộc tính ma pháp.
Bình thường với một thuộc tính thì ta hoàn toàn chuyên tâm tu luyện nó đến mức tận cùng, nhưng nếu ta mang nhiều thuộc tính sẽ không thể chú tâm nâng cao toàn bộ được cho nên nếu gặp cường giả thật sự sẽ chắc chắn thất bại bởi có câu quý tinh bất quý đa. Vì thế khi thấy Takuto cực kì thành thạo ở tất cả các thuộc tính cô đã không tin vào mắt mình, tất cả các lập luận cô được biết trước giờ đều không áp dụng được với chàng trai này và cô bắt đầu nảy sinh sự tò
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!