Chương 1: Vũ trụ tứ vương

Vùng Đất Bị Nguyền Rủa Vĩnh Hằng, nơi nằm trong top mười những nơi khủng khiếp nhất của toàn vũ trụ mênh mông. Cứ mười ngàn người đặt chân tới đây thì đã có chín ngàn chín trăm chín mươi chin người bỏ mạng còn lại một người không rõ tung tích hoặc không thể truyền lại cho người khác về những gì xảy ra khi họ tới đó.

Mặc dù như thế, nhưng nơi đó cũng là vùng đất thu hút vô số thợ săn báu vật trên toàn vũ trụ bởi có một truyền thuyết rằng "Nếu ai có thể khám phá ra Căn Nguyên của Cấm Chú Nguyền Rủa sẽ đạt được sức sống và sức mạnh vĩnh hằng." Nhưng đã ba trăm sáu mươi ngàn tỉ năm trôi qua tính từ lúc truyền thuyết được truyền đi vẫn không một ai có thể đạt được điều đó, mà chưa kể đến số người mất mạng khi đến đó đã gấp nhiều lần so với số năm ở trên.

Mà hiện tại, trên một mảnh đất cằn cỗi nơi sinh sống của những ma thú, quái vật, u linh cực kì khủng khiếp ngự trị Vùng Đất này đang có bốn thân ảnh đang đứng đó.

Họ không quan tâm đến bầy quái vật đang vây kín họ mà vẫn nói chuyện với nhau như bọn họ đang ở nơi không người. Một trong số họ, kẻ đeo trên lưng một ngọn trường thương dài cũng phải ít nhất bốn mét lên tiếng một cách khó chịu

- Làm gì với bọn thú sơ sinh này đi chứ, chúng cứ gầm gừ nghe phát bực.

Một người ở hông đeo một thanh trường kiếm cười lên tiếng:

- Ha… Ha… Bất kể con nào trong số này cũng có thể phá hủy cả một tiểu vũ trụ thế mà trong mắt ngươi nó chỉ là thú sơ sinh thôi à, hay là ta tìm vài con Vũ Trụ Ám Long chơi với người nhé

Kẻ cầm thương nghe nhắc tới Vũ Trụ Ám Long, ký ức khoảng mười ngàn năm trước đây của hắn hiện về và một cảm giác rùng mình xâm lấn cả cơ thể, hắn khó chịu nói:

- Thôi đừng nhắc tới bọn chúng, cách đây mười ngàn năm, đấu một trận với một con Vũ Trụ Ám Long đã khiến ta thiếu chút nữa thì thành bụi vũ trụ luôn rồi, đừng khiến ta nhớ lại nữa.

Trong nhóm đó một cô bé khoảng mười hai, ba tuổi mặc bộ váy Goth loli màu đen, trên tay cầm một chiếc rìu cán dài và lớn ít nhất gấp ba lần cơ thể cô bé lên tiếng:

- Vũ Trụ Ám Long à, ta nhớ mình đã solo với một con khoảng sáu ngàn năm trước, bọn nó quả là khó nuốt, ta phải dùng độc chiêu "BERSERKER" mới thông ass được nó. Ta nghĩ ngoài nhóm chúng ta ra không ai có thể solo được với thứ đó đâu, nhưng vì chuyện đó mà bạn trai của ta sau đó bỏ ta chạy mất dép vì thấy ta đồ sát con rồng.

Cô bé nói với giọng hậm hực, bực tức thể hiện rõ trên khuôn mặt Loli dễ thương khiến ột cô gái khoảng mười tám, chín tuổi cơ thể đầy đặn khuôn mặt diễm lệ trong bộ váy tím nhạt cùng cánh tay cô quấn một sợi xích đen tuyền mà nếu ai có cảm giác linh mẫn sẽ nhận ra xung quanh sợi xích có vô số hình ảnh đầu lâu kinh dị bay lượn xung quanh đỏ mặt nói:

- Mercury chan, em đừng để ý tới bọn đàn ông xấu xa đó, hãy cùng vui vẻ với chị này, và hãy cho chị biết tên tàn nhẫn đã đá em sống ở đâu, chị sẽ cho hắn hối hận khi đã được sinh ra trên đời này và sẽ làm cho hắn cho dù chơi bao nhiêu cô gái cũng không đời nào lên đỉnh được khiến hắn sống không bằng chết.

Nói xong cô gái đó lao vào bé Loli định ôm cứng vào lòng và hôn lấy hôn để, nhưng đó chỉ là giấc mộng của cô thiếu nữ bởi vì khi cô vừa mới lao tới, bé Loli đã nhanh như chớp vung cái rìu xuống và quát lên:

- Cút đi chỗ khác! Dâm nữ!

Cô gái bị gọi là dâm nữ cũng không giận và giơ tay lên đỡ chiếc rìu. Chiếc rìu bổ xuống bị sợi xích trên tay thiếu nữ chặn lại, một làn sóng xung kích khủng khiếp lan tỏa ra khuôn viên mấy ngàn dặm khiến cho toàn bộ yêu thú, quái vật quanh đó bị xé thành mảnh vụn không còn thứ gì sống sót ngoại trừ tên đeo thương và tên đeo kiếm với sức mạnh biến thái đang nhìn cuộc vui.

Kẻ đeo kiếm cười nói:

- Thực lực bé lại tăng lên rồi Mercury chan. Nhưng hai người đừng có đùa quá trớn, phá hủy mất Vùng Đất bây giờ.

- Hừ, đối với ngươi mà nói tạo ra mấy thứ như Vùng Đất Bị Nguyền Rủa Vĩnh Hằng này mất bao lâu đâu cùng lắm là gần một ngàn năm chứ bao nhiêu.

Tiểu Loli lên tiếng nhấc chiếc rìu lên khỏi tay của cô gái mười tám, chín tuổi. Còn cô gái cũng nhìn tên đeo kiếm cười nói:

- Một vùng đất mà chỉ mất gần một ngàn năm để tạo ra thế mà là nơi chôn thây của hàng tỉ tỉ tỉ cường giả của vũ trụ, ngươi cũng tàn nhẫn thật đó.

Kẻ đeo kiếm lắc đầu:

- Cái đó sao lại là lỗi của ta, bọn họ không đủ thực lực tầm bảo thì chết đúng rồi, với lại ta tạo ra vùng đất này mục đích nuôi và bảo tồn một số yêu thú quý hiếm trong vũ trụ, nó giống thứ mà loài người gọi là khu bảo tồn thôi mà, việc đặt cơ quan bảo vệ tài sản của mình là chuyện hợp lý, bên cạnh đó nếu ngươi muốn trách thì trách ai tung tin đồn nhảm về Vùng Đất này đó.

- Nhưng sự thật là những cường giả đó chết trong Vùng Đất Bị Nguyền Rủa Vĩnh Hằng do ngươi tạo ra đúng không?

Tên đeo thương gằn giọng hỏi. Nói cho cùng, trong bốn người này tên đó là tên hiếu chiến nhất.

Bốn người bọn họ đã có kinh nghiệm tung hoành khắp vũ trụ suốt hơn mười mũ n lần năm, trừ tên đeo thương ra ba người còn lại cho dù có sức mạnh khủng khiếp như thế nào cũng chỉ chiến đấu khoảng một phần tư lượng thời gian trên, còn lại là nghỉ ngơi tận hưởng cuộc sống, nhưng tên đó là ngoại lệ, thời gian hắn chiến đấu chiếm hơn chín mươi lăm phần trăm khoảng đó.

Có những trận chiến mà hắn đã phá hủy luôn cả một góc vũ trụ. Khiến tên đeo kiếm tốn hơn mười mũ mười một năm để sửa chữa lại nó. Và bây giờ, tên đeo kiếm nghiêm túc nhìn hắn và nói:

- Nếu ngươi đang bất mãn về việc Vùng Đất của ta chôn thây bao nhiêu cường giả thì ta thành thật nói rằng, những kẻ chôn thây ở đây không đáng cho ngươi phải mong chờ để được chiến đấu hay để ngươi bồi dưỡng đâu.

Đúng vậy, tên đeo thương không chỉ rất hiếu chiến, hắn còn đào tạo cường giả. Ngoài tham gia các cuộc chiến tranh khắp vũ trụ, hắn còn tìm những ai có tiềm năng lớn sau đó thử thách rèn dũa họ một cách thầm lặng khiến họ trở nên mạnh hơn và sau khi bọn họ đã đạt tới yêu cầu hắn đến thách thức và chiến đấu sinh tử với họ. Nếu tính từ trước đến giờ trong cả vũ trụ này có khoảng mười phần trăm cường giả đều do hắn âm thầm đào tạo và hầu hết bọn họ đều là cường giả có tiếng trong vũ trụ.

- Hừ… Trong số họ có nhiều chiến lược gia rất có tiềm lực, với lại việc khiến ta bực mình nhất là ngươi để kẻ khác sử dụng cơ quan trận pháp phòng ngự của mình và thao tin đồn nhằm mưu lợi riêng, ngươi đừng nói với ta là ngươi không biết nhé "Quản Lý".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!