Chương 70: (Vô Đề)

Một màn cầu hôn vô cùng lãng mạn, cô dâu rất hài lòng. Cuối cùng, cô dâu chú rể sống hạnh phúc bên nhau.

Màn cầu hôn này đã lên hẳn hot search Weibo, hơn nữa bởi vì còn có sự góp mặt của Lâm Công Ninh và Sư Sâm, hiện tại lại càng được thảo luận sôi nổi.  

Chú rể là ai vậy? Sao có thể mời được hai ngôi sao đang nổi này thế?

Nhưng đây chưa phải là trọng điểm, những thanh niên sống ở Phụ Thành nhớ tới ngày hôm đó bị các màn hình lớn toàn thành phố nhồi cẩu lương, một đám sói gào khóc dưới khu bình luận.

"A a a a a a a a a a!!!"

"Đúng là màn cầu hôn của đại gia! Người thường như chúng ta không thể nào hiểu được đâu."

"Hôm đó tôi và chồng vừa mới đăng ký giấy đăng ký kết hôn xong nên định đi ăn mừng. Lúc ra khỏi cửa, ánh mắt vừa nhìn lên màn hình lớn liền thấy trên đó đang chuyển tiếp hình ảnh, còn có âm nhạc nữa, đi đường quyền kiểu này thật sự là làm tôi không đỡ nổi."

"Chồng nhà người ta chưa bao giờ làm chúng ta thất vọng."

"Aiz, tôi với vợ cũng lãnh chứng ngày hôm đó nè, ban đầu cô ấy còn rất vui vẻ. Sau đó, màn hình xung quanh đều hiển thị video cầu hôn của thanh niên nhà giàu này, sau đó… không có sau đó nữa, cô ấy đã không thèm để ý đến tôi."

"Tôi biết tấm ảnh khinh khí cầu này nè, hôm đó thả trên khu đất trống bên cạnh công viên giải trí đó!!"

"Éc, tôi còn nói với vợ của mình là tôi thả vì cô ấy."

"Lầu trên ơi, vỏ sầu riêng quỳ có sướng không?"

"Mọi sự lãng mạn đều phải trả giá bằng tiền."

"Đỗ nghèo khỉ như tôi chỉ có thể ngồi xem thôi."

Lúc này, Giang Nhã Tuyên nhìn bình luận trên di động, cả người khẽ run. Đời trước, tất cả những hạnh phúc này rõ ràng đều là của cô ta, nhưng Tạ Manh lại nói với cô ta rằng tâm tình Nguyên Tự lúc ấy lại đang rất ghê tởm hành động này của mình.

Tuy rằng cô cũng chỉ có được những ký ức trong truyện thông qua 602, nhưng làm người ai mà chả thích những thứ tốt đẹp.

Cô ta nhìn cả đời mà mình đã trải qua, cô khát khao hết thảy những hạnh phúc ở trong truyện, kể cả đứa bé chưa được sinh ra kia. 

Có những cảnh như vậy ở kiếp trước, cho nên, cô mới có thể da mặt dày đi tiếp cận một người đàn ông.

Chẳng sợ đến cuối cùng Nguyên Tự không chọn cô, cô cũng có thể tự nhủ rằng, ít nhất Nguyên Tự đã từng yêu một cô bé lọ lem là mình.

Nhưng hiện giờ lại không phải, chàng hoàng tử kia vốn dĩ ngày ngày đêm đêm đều cảm thấy ghê tởm mình, những ký ức hạnh phúc trong trí nhớ đều hoàn toàn sụp đổ. 

Càng không cần phải nói…

Giang Nhã Tuyên nhìn về phía Hứa Uy bên cạnh, Hứa Uy tức khắc đã chú ý tới ánh mắt của Giang Nhã Tuyên, quay đầu nhìn về phía Giang Nhã Tuyên biểu tình dịu dàng như nước: "Làm sao vậy Nhã Tuyên?"

Giang Nhã Tuyên lắc đầu, mỉm cười nói: "Không có gì."

Cô đã biết, cô biết những gì Tạ Manh nói chính là sự thật.

Chỉ là…

Giang Nhã Tuyên nhìn tin nhắn cầu cứu mà ba Giang gửi tới, 30 triệu NDT? (~105 tỷ)

Rõ ràng cô đã rất nhiều, rất nhiều lần cô đã cảnh cáo ông ta, thậm chí mẹ và em trai cũng đã cảnh cáo. 

Nhưng mà ba cô vẫn lén chạy tới sòng bài.

30 triệu đấy!!! Cả đời này cô cũng không kiếm nổi số tiền đó, cho nên, dù có biết sự thật… cô cũng đã không có đường lui.

Giang Nhã Tuyên lại quay đầu nhìn Hứa Uy, chỉ thấy Hứa Uy cũng ôn nhu mà nhìn cô, ánh mắt thâm tình như vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!