Chương 7: (Vô Đề)

Lâm Mộ Lan nhìn Tạ Manh đi vào phòng giám đốc, bừng bừng lửa giận, cô quay đầu nói với Hầu Tĩnh Thục bên cạnh: "Chết tiệt, cậu có thấy bộ dáng khoe khoang của cô ta không? Còn muốn sa thải tôi? Tôi thật là cầu mong cô ta nhanh chạy đến chỗ giám đốc Nguyên cáo trạng đi thôi! Để xem đến lúc đó ai mới là người xui xẻo?"

"Này." Hầu Tĩnh Thục không đồng tình nhìn lại nói: "Cậu nhỏ giọng chút, dù sao cũng là vợ của giám đốc, đến lúc đó cáo trạng thật, cậu xem Nguyên tổng sẽ đứng về phía cậu hay là về phía cô ta?"

Giang Nhã Tuyên ngồi ở phía sau hai người cười nói: "Cũng đừng lo lắng quá! Lúc trước khi tan làm em đã từng gặp qua giám đốc Nguyên rồi, nhìn anh ấy không phải kiểu người thiên vị việc tư như vậy đâu."

Lâm Mộ Lan cũng ngoắc ngoắc cằm: "Chính xác là, nếu Nguyên tổng thật sự thích cô ấy, sao có thể đến bây giờ chúng ta cũng không biết là anh ấy đã có vợ chứ?"

Hầu Tĩnh Thục bất đắc dĩ gõ trán cô, sau đó nói: "Cậu ngốc quá, thân phận của giám đốc Nguyên như vậy, cho dù là liên hôn thật, cũng có nghĩa là thân phận của vị phu nhân này không bình thường đâu! Giám đốc làm việc có thiên vị hay không còn muốn quản à? Nhanh làm việc đi!"

Giang Nhã Tuyên duỗi đầu với Lâm Mộ Lan, hai người chỉ có thể cúi đầu tiếp tục làm việc.

Giám đốc bộ phận kế toán là Hứa Nhạc, một người đàn ông hơn 40. Anh ta vừa thấy Tạ Manh tiến vào, liền nhíu mày hỏi: "Cô là ai?"

Tạ Manh hất mái xóc xinh đẹp ra sau, sau đó đắc ý mà nói: "Tôi là bà chủ của ông đó!"

Hứa Nhạc: "… Bà chủ nào?"

Tạ Manh ngốc một hồi, vẻ mặt đắc ý còn chưa kịp thu hồi, kỳ quái hỏi lại: "Ông có mấy ông chủ?"

Hứa Nhạc: "… Ở trên tôi có rất nhiều."

Tạ Manh biểu cảm càng trở nên vô tội, ngây thơ đáp: "Tôi, tôi, tôi là của cái vị trên cùng kia nha!"

"Giám đốc Nguyên?" Hứa Nhạc không chắc chắn lắm hỏi lại.

Tạ Manh gật gật đầu, mong đợi nhìn ông.

Hứa Nhạc: "…"

Tạ Manh: "…"

Hai người trầm mặc hơn 10 giây, Hứa Nhạc đột nhiên đứng dậy, ha ha ha ha cười to vài tiếng.

Tạ Manh cả kinh, lui về phía sau một bước, bày ra tư thế phòng bị. Liền thấy Hứa Nhạc cười đi đến bàn trà rót cho Tạ Manh một ly trà, sau đó tươi cười đầy mặt hỏi: "Thì ra là phu nhân à! Phu nhân tới nơi này của chúng tôi có chuyện gì sao?"

Móa! Làm người ta sợ muốn chết, đột nhiên cười lớn tiếng như vậy.

Tạ Manh khôi phục bình tĩnh, khụ một tiếng, ra vẻ thiên hạ ta đây là nhất nói: "À, tôi quanh năm đều không tới công ty, cho nên hôm nay cố ý tới dạo chơi, cũng cảm nhận niềm vui của ông xã là Nguyên tổng."

Khóe miệng tươi cười của Hứa Nhạc có chút cứng đờ, nhưng vẫn tiếp tục cười to hai tiếng nói: "Đúng vậy đúng vậy, Nguyên tổng cũng không phải là người bình thường! Cậu ấy đã dẫn dắt Bằng Á được bốn năm, thành tích ngày một đi lên, hiện tại cả nước có mấy công ty có thể so được với Bằng Á chứ? Nguyên tổng luôn như vậy đó." Hứa Nhạc duỗi ngón tay cái với Tạ Manh.

Tạ Manh chân dài bắt chéo, vuốt cằm nói: "Cũng đúng, ông xã nhà tôi rất giỏi giang. Haizz, mỗi tội là không thích khoe khoang, ông nói xem có một người vợ xinh đẹp như tôi, nếu là người khác đã đi thông báo khắp nơi, nhưng anh ấy lại là giấu kín một chút."

Khóe miệng tươi cười của Hứa Nhạc lại cứng đờ hai giây, nhưng hắn hàng năm ở thương trường hỗn loạn, dĩ nhiên vẫn phải có da mặt dày.

Ông tiếp tục cười to hai tiếng nói: "Phu nhân khiêm tốn, Nguyên tổng cực kỳ, cực kỳ giỏi, phu nhân cũng cực kỳ, cực kỳ xinh đẹp. Người xưa đều nói, kim ốc tàng kiều, phu nhân dung mạo xinh đẹp như vậy, Nguyên tổng đương nhiên muốn giấu đi rồi."

Tạ Manh mở to mắt nhìn ông ta, nhìn không ra à nha! Không hổ là người có thể đứng ở vị trí giám đốc. Tuy rằng cô đúng là xinh đẹp, nhưng cô không biết xấu hổ mà nói những lời buồn nôn như thế, vậy mà còn có người có thể nói lời buồn nôn hơn cô?

Tạ Manh thiếu chút nữa là muốn vỗ tay trầm trồ khen ngợi Hứa Nhạc.

Nhưng mà, cô tới là để tìm đường chết. Việc cắm sừng không thể cứu vớt nổi cô, nhưng mà, đàn ông trên đời này còn chán ghét rất nhiều loại phụ nữ.

Tạ Manh còn có rất nhiều lựa chọn, ví dụ như, hôm nay cô chính là một tay tìm đường chết cừ khôi, một đóa tuyệt mỹ bạch liên hoa, cáo mượn oai hùm.

Làm phu nhân tổng giám đốc không chỉ làm cho đàn ông chán ghét, mà còn làm cho phụ nữ phải nghiến răng nghiến lợi.

Tạ Manh vỗ lên sô pha một cái, đứng dậy đối diện Hứa Nhạc nói: "Hay lắm, ông nói rất hay. Tôi rất thích, ông yên tâm, tôi am hiểu nhất chính là thổi gió bên tai. Về nhà lập tức thăng chức cho ông, chờ đó."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!