Chương 50: (Vô Đề)

Tạ Manh ngồi trong xe nhìn ra ngoài, thoáng qua đã thấy Giang Nhã Tuyên đang đứng một mình ở ven đường, ngơ ngác nhìn đường cái, biểu cảm trên mặt nhìn có chút điên cuồng.

Tạ Manh run run hỏi: "Sao tôi lại cảm giác được tinh thần của cô ta có chút không ổn?"

Nguyên Tự cũng quay lại nhìn thoáng qua sau đó hỏi ngược Tạ Manh: "Ý em là cô ta bị bệnh tâm thần?"

Tạ Manh lắc đầu: "Không tới mức đấy, nhưng mà nhìn bộ dạng kia thì giống như đã bị đả kích vậy."

Tâm tình đang căng lên của Nguyên Tự dần được thả lỏng, thờ ơ nói: "Mỗi người đều sẽ phải chịu đả kích vài lần, và cô ta cũng không phải người đặc biệt duy nhất."

Tạ Manh không biết vì sao anh lại nói vậy, dù sao thì chuyện giữa nam nữ chính cô cũng không định nhúng tay, cũng không hỏi lại.

Mà bên kia Giang Nhã Tuyên nhìn xe Nguyên Tự rời đi, buồn rầu hỏi 602: "Cốt truyện này còn có thể sửa sao? Anh ta suýt chút nữa đã giết tôi."

602 an ủi: "Anh ta vẫn còn chưa giết cô mà, chúng ta vẫn còn cơ hội, còn có thể nỗ lực kéo nam chính về bên mình mà."

Nghe lời này của 602, Giang Nhã Tuyên không biết nên nói gì, nghẹn lại một lúc mới nói: "Ý của cậu là tôi phải chờ anh ta đến giết tôi?"

602 lần đầu tiên hiểu rõ cảm giác lời đến miệng không thể nói ra, không có chuyện gì xảy ra thì không cần giống như sắp sửa phải đối diện với kẻ địch. Nhưng mà, khi nó xảy ra ai mà nghĩ được lại… thảm đến như thế cơ chứ?

Sau khi chặn được miệng 602, Giang Nhã Tuyên lại hỏi: "Cậu có thể thử kiểm tra xem nam chính có muốn đối phó với tôi hay không? Ví dụ như khiến tôi cả đời không tìm được việc làm."

602 kinh ngạc đáp lời: "Không, không thể nào?"

Giang Nhã Tuyên cười lạnh hai tiếng: "Không thể? Không nghe thấy anh ta vừa nói gì sao? Cái gì mà việc quen biết, yêu đương giữa nam chính và nữ chính là bắt buộc. Nói cách khác, nếu cậu là anh ta khi còn sống, bị khống chế như thế, cậu sẽ không trả thù sao? Tôi mặc kệ, tôi cũng chưa từng làm nhiều chuyện xấu như vậy, nếu có thật sự bị trả thù, cậu phải chịu trách nhiệm cho tôi."

602: "Để tôi trở về hỏi lại một chút, cốt truyện này còn có thể chỉnh lại hay không, nếu còn có thể tôi sẽ tìm cách khác. Gặp lại sau."

Nói xong liền chuồn đi, tiếng líu ríu trong đầu biến mất, giống như cả thế giới đột nhiên im lặng.

Giang Nhã Tuyên thở dài một tiếng, tức giận ném hộp giấy trên tay xuống đất, đồ bên trong hộp rơi ra khắp nơi.

Cô cảm thấy cuộc sống của mình trở nên lộn xộn, ban đầu, rõ ràng chỉ là cô thích anh một chút, nhiều hơn một chút cũng chỉ là hy vọng anh sẽ để ý mình, thích mình. Lại thêm một chút, tồi tệ hơn cả, cô hy vọng anh và vợ có thể ly hôn.

Nhưng mà, hiện tại lại thành ra thế này ư? Mất đi công việc, cảm thấy như lúc nào cũng bị một người đàn ông có quyền có thế nhớ thương, bất cứ khi nào cũng có thể bị trả thù.

Nhưng rõ ràng là cô không làm gì cả!

Chỉ có mấy lần cô cố gắng tiếp cận nam chính và đứa bé kia mà thôi…

Giang Nhã Tuyên ấm ức ngồi xổm xuống ven đường mà khóc.

Đương nhiên, Tạ Manh đang ngồi trên xe nên không nhìn thấy cảnh này. Mắt thấy còn một đoạn đường dài, cô lấy cuốn sổ nhỏ mà hôm nay đã ghi được ra, lật xem từng trang một. Có nhiều kiến thức đã quên nay cũng dần thân thuộc hơn. Nếu thật sự không thể lấy được tiền, cô vẫn còn có thể quay lại nghề cũ.

Nhưng mà, từ giờ đến thời điểm ly hôn cũng chỉ còn có mấy ngày, xác suất cũng không cao lắm.

Dù sao thì, không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất1, chuyện gì cũng có thể xảy ra. Nhân lúc vẫn còn mấy ngày này, cô sẽ cố học nhiều một chút. Cũng may hiện tại cô vẫn là phu nhân giám đốc, dù cho mấy người kia không muốn dạy cô nhưng cũng không dám lên tiếng từ chối.

Trong khoảng thời gian này, cô đã học được rất nhiều điều, chỉ với bằng cấp của cô, đương nhiên cô sẽ không có khả năng được những công ty lớn như Bằng Á nhận vào làm. Nhưng mà thực ra thì tìm công ty nhỏ xin chân kế toán cũng không khó, cái khó là làm việc ở những công ty nhỏ thì phải kiêm thêm bao nhiêu việc lặt vặt không tên, đủ vị trí, rất phức tạp, không thể giống như công ty lớn phân công kế hoạch rõ ràng.

Tạ Manh lúc này một bên đang tính nếu không có tiền thì cô nên làm gì, một bên lại nghĩ nếu cô vẫn giống như kiếp trước, bị Giang Nhã Tuyên chăm chăm tìm cách chặn đường sống, không để cô tìm việc làm thì cô sẽ tìm bà nội giúp đỡ. Cuộc sống hiện tại của cô và cuộc sống trong cốt truyện cũng có chút khác biệt, ít nhất là người Nguyên gia không lạnh nhạt với cô như trong cuốn truyện kia.

Vậy nên, nếu nữ chính thực sự nhằm vào cô, cô tin họ chắc hẳn cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn đâu.

Nguyên Tự thông qua gương chiếu hậu trên xe thấy được cô vẫn luôn nghiêm túc xem cuốn sổ nhỏ, vô thức nở một nụ cười ôn hoà. Anh thích cảm giác khi mình và Tạ Manh ở chung một chỗ, dù không nói gì nhưng không khí lúc hai người bên nhau thực sự rất thoải mái.

Nhất là sau khi trong đầu bị nhồi nhét thêm mấy hình ảnh kỳ quái, anh lại càng thích từng phút từng giây ở bên cô. Dù kiếp trước anh đã động tâm với cô nhưng còn chưa có hành động gì đã di tình biệt luyến2. Rõ ràng là trong lòng thích một người nhưng lại phải ôm ấp tình cảm với một người phụ nữ khác, cảm giác đó thật sự rất khó chịu.

Càng khó chịu hơn là vì quá mức "yêu" Giang Nhã Tuyên mà anh đã làm rất nhiều chuyện mà giờ nhìn lại chỉ cảm thấy ngu ngốc và ích kỷ. Ví dụ như việc ba của Giang Nhã Tuyên vì đánh bạc thua mất mấy ngàn vạn, Giang Nhã Tuyên suy nghĩ tìm cách xoay tiền suốt hai ngày, khi đó Nguyên Tự phải dùng sức lực cực lớn mới có thể kìm nén bản thân không nhúng tay vào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!