Cả buổi chiều, Nguyên Tự chỉ nhìn chằm chằm vào Tạ Manh.
Phòng làm việc của Nguyên Tự so với thư phòng ở nhà cũng không khác lắm, có hơi thở của khoa học kỹ thật tân tiến. Điểm khác biệt so với những thư phòng khác chính là, trên Đa Bảo Các của những ông chủ khác đều thích trưng bày bình hoa men sứ màu xanh, tượng Phật, ngọc bội quý hiếm, nhưng trên Đa Bảo Các trong phòng của Nguyên Tự lại trưng bày không ít mô hình ô tô.
Trường đại học mà Tạ Manh học là đại học hạng ba, học phí thấp và không học được thứ gì. Lúc trước cô học ngành kế toán, sau khi ra trường thành thích không cao cũng không thấp, vốn nghĩ rằng sau khi cứu một ông cụ có thân phận ghê gớm thì có thể đổi vận, đương nhiên mặt sau đã chứng minh là suy nghĩ nhiều rồi.
Năm đó khi lựa chọn gả cho người có tiền, cô thật sự đã suýt khóc trong chiếc BMW vì hạnh phúc. Nhân tài không có tiền đều sẽ muốn có một cuộc sống thật nhiều tiền, không chịu nhiều cực khổ mới có thể thỏa mãn về mặt tinh thần.
Nhưng Tạ Manh biết mình chọn sai rồi, đêm trước hôn lễ cô vô cùng hối hận nhưng đã thông báo khắp nơi trong thôn rồi. Còn có vẻ mặt vui mừng tươi cười của ba mẹ nữa, làm cô phải suy nghĩ lại, trên đời này có ai mà không phải kết hôn đâu nào?
Chỉ cần cứ như vậy kéo dài cùng Nguyên Tự, cũng coi như là top đầu trong giới hôn nhân. Cô cũng không bằng Nguyên Tự bên cạnh đâu!
Suy nghĩ như vậy, hôn sự này liền có thể chấp nhận đi! Người nhà Nguyên Tự đều không có kêu than, một kẻ nghèo hèn như cô ngược lại muốn khóc lóc cái gì? Đạo đức giả!
Sau khi kết hôn, Tạ Manh xin nghỉ việc, người bên ngoài đều nói cô đây là hoàn toàn hưởng thụ cuộc sống mới của thiếu phu nhân Nguyên gia. Tạ Manh cũng đúng thật là dựa vào điều này, từ bỏ công việc mình không thích, bắt đầu hành trình trở thành một nhà văn trên mạng.
Do đó, Tạ Manh đối với Nguyên Tự hiểu biết vô cùng ít. Cô biết Nguyên Tự không hay cười, lạnh lùng. Cũng giống như Nguyên Tự biết cô là người thích ồn ào, gan lớn.
Nhưng đó đều là vẻ bên ngoài, Tạ Manh nhìn từng chiếc ô tô cô không biết tên phía trên Đa Bảo Các, lần đầu tiên biết, vốn dĩ người đàn ông này cũng có sở thích như vậy.
Thế giới này là một quyển sách ư?
Tạ Manh không biết rốt cuộc có phải hay không, nhưng là thế giới này đối với hai người bọn họ hai người mà nói, đều là chân thật tồn tại. Cô có máu có thịt, sẽ khóc sẽ cười, sẽ đau sẽ bệnh, có quan tâm người nhà, phiền lòng thân thích.
Người đàn ông đối diện có những công việc làm mãi không xong và những sở thích mà cô không biết đến.
Nơi này, chính là thế giới của bọn họ.
Nhưng cốt truyện cũng thật sự tồn tại, cho nên, hôn nhân… Vẫn là phải ly.
Cô và Nguyên Tự không có tình cảm, không ở chung, nhìn nhau đã thấy chướng mắt, cần gì phải bận tâm? Đi đến bước kia như trong sách, đối với cô, đối với Nguyên Tự, thậm chí đối với Nguyên lão thái gia đã mất đều quá… khó chấp nhận được.
"Cô đang nhìn cái gì đó?" Nguyên Tự ngẩng đầu, chỉ thấy Tạ Manh đứng trước mấy cái mô hình không nhúc nhích, vẻ mặt cảm khái. Nguyên Tự trong lòng liền có chút bất an, bà cô này không phải là muốn đụng đến mô hình của anh đó chứ? Cô dám đụng đến mô hình của tôi thử xem!!!
Tạ Manh lắc đầu, sau đó nói: "Tôi đi xuống lầu tham quan."
Nguyên Tự nhíu mày, lập tức đứng dậy nói: "Tôi dẫn cô đi."
"Đừng!!!" Tạ Manh suýt thì quỳ xuống: "Tôi đi dạo trong công ty, anh mà đi theo tôi… Như vậy… Như vậy…"
Trực giác Nguyên Tự cho thấy phía sau sẽ không phải là những lời anh muốn nghe, Tạ Manh quả nhiên ngượng ngùng cười, vặn vẹo eo thon nhỏ nói: "Như vậy, người khác thấy sẽ nói tôi cậy sủng mà kiêu."
Thấy Nguyên Tự đang sắp nổi điên với mình, Tạ Manh nũng nịu nói thêm một câu: "Đi chung cũng tốt, tôi ôm tay anh, anh cũng có thể ôm eo tôi. Cái gì mà gọi là người một nhà tương thân tương ái, là tốt nhất~!"
"Lăn, ra, ngoài, đi!"
Mang theo sự bực mình xua đuổi của Nguyên Tự, Tạ Manh bình tĩnh bước ra ngoài đóng cửa lại.
Thư ký ngoài cửa cười hỏi cô: "Phu nhân có cần giúp đỡ gì không?"
Tạ Manh lắc đầu, cô thư ký này họ Hoàng, gọi là Hoàng Hải Mỵ, là thư ký hàng đầu của Nguyên Tự. Toàn bộ người trong phòng thư ký đều do cô ấy dẫn dắt, cô ta còn là đàn chị chung trường của Giang Nhã Tuyên. Bởi vì mối quan hệ này, Hoàng Hải Mỵ cũng chiếu cố Giang Nhã Tuyên một chút.
Hoàng Hải Mỵ là một ngự tỷ* chính hiệu, năng lực không cần phải nói, nếu không cũng sẽ không làm được vị trí này. Một năm kiếm được hơn trăm vạn, tiền thưởng cuối năm, tiền chia hoa hồng cũng không ít.
(*) Ngự tỷ được hiểu là những người con gái tài sắc vẹn toàn, giỏi mọi lĩnh vực.
Ở trong mơ, Hoàng Hải Mỵ là người giúp đỡ nhiều nhất trong chuyện tình cảm của Giang Nhã Tuyên và Nguyên Tự. Cho nên, Tạ Manh đối với cô ấy chính là xin tha thứ cho kẻ bất tài.
Kỳ thật trong đầu Tạ Manh cũng tạo thành quá nhiều phiên bản, có lẽ cốt truyện trong thế giới này sẽ thay đổi? Nhưng ngay cả khi nó có thể bị thay đổi, thì việc nghĩ về nó cũng vô cùng khó khăn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!