Chương 49: (Vô Đề)

Sau khi có sự đồng ý của Nguyên Tự, Hoàng Hải Mỵ mới để Giang Nhã Tuyên đi vào. Trước khi vào, Giang Nhã Tuyên còn nói cảm ơn với cô

Giang Nhã Tuyên cũng đã xác định tư tưởng, vào thời điểm này đi gặp anh là một hành động cảm tử, được ăn cả ngã về không.

Hoàng Hải Mỵ lập tức lui ra ngoài, đóng cửa lại.

Nhất thời, trong văn phòng chỉ còn lại hai người bọn họ. Mãi đến lúc này Nguyên Tự mới lạnh lùng ngẩng đầu nhìn Giang Nhã Tuyên. Bị nhìn chằm chằm như vậy, Giang Nhã Tuyên có chút bối rối, không biết tại sao anh lại bằng lòng gặp cô.

Ánh mắt kia… thực sự không thể nói là hiền lành. Nếu đúng là đã khôi phục ký ức, cho dù không thích cũng sẽ không đến mức này chứ?

Từ khi Giang Nhã Tuyên tiến vào, Nguyên Tự không nói gì nữa.

Giữa hai người, hiển nhiên Giang Nhã Tuyên không phải là đối thủ của Nguyên Tự. Cô bỏ cuộc và hỏi: "Em biết, anh chắc hẳn đã khôi phục trí nhớ." Đây là suy đoán của cô và 602, nhưng mà mãi không thấy Nguyên Tự có hành động gì khiến cô rất sốt ruột.

"Ha."

Một âm thanh nhẹ nhàng lại vang vọng như tiếng sấm quẩn quanh trong văn phòng, tiếng cười này giống như mang theo sự châm chọc, mỉa mai.

Nguyên Tự khó hiểu hỏi: "Trí nhớ? Tôi chưa bao giờ mất trí nhớ."

Lời này nói ra cũng không sai, khoảng thời gian này trong cuộc đời anh chưa bao giờ bị mất đi những ký ức đột nhiên xuất hiện đó. Nói rằng anh mất trí nhớ, không bằng nói anh có nhiều thêm một đoạn ký ức không thuộc về mình.

Giang Nhã Tuyên nghẹn lời, Nguyên Tự phía đối diện đã đứng dậy.

"Tuy là không phải mất trí nhớ, nhưng cũng thật sự có thêm một đoạn ký ức, có thể nói đây cũng là một trải nghiệm khó chịu." Nguyên Tự giọng điệu lạnh nhạt, lúc này không nhìn ra được cảm xúc của anh thế nào.

Giang Nhã Tuyên nghe xong lời anh nói, trong lòng liền vui vẻ. Anh đã thấy được kiếp trước của bọn họ, kể cả hiện tại còn chưa yêu nhau, nếu tính sâu xa một chút cũng xem như có quen biết.

Hiểu nhau, yêu nhau cũng là một quá trình, hiện tại chỉ cần biết nhau đã là chuyện tốt rồi.

Nhưng Nguyên Tự lại liếc nhìn Giang Nhã Tuyên, nhẹ giọng hỏi: "Vậy, những chuyện tôi thấy được, thực sự đã từng xảy ra?"

Giang Nhã Tuyên vội vàng gật đầu, muốn bắt đầu nói về đoạn tình cảm mà hai người bỏ lỡ.

Nguyên Tự không đáp, mở miệng cười to: "Thật không?"

Anh đi vòng qua bàn làm việc, bước lại gần Giang Nhã Tuyên: "Cô có chắc là cô đã thực sự trải qua không?"

Giang Nhã Tuyên còn đang định giải thích về những chuyện này, đột nhiên cổ họng thắt lại, hô hấp trở nên khó khăn.

Hiện tại cô mới kịp phản ứng lại, Nguyên Tự thế mà bóp cổ cô. Cũng lạnh lùng nói: "Cô còn chưa thực sự trải qua cuộc sống đấy đâu nhỉ? Nhưng tôi thì khác, hai ngày nay, tôi đã thực sự trải qua cuộc sống ấy."

Nói xong, anh đẩy cô ra, rút lên tờ giấy lau bàn tay bóp cổ Giang Nhã Tuyên nói: "Thế mà cô cũng dám lên đây tìm tôi? Cũng dũng cảm thật đấy!"

Giang Nhã Tuyên ngã xuống đất, ho khan dữ dội. Ngẩng đầu lên lại thấy động tác lau tay của Nguyên Tự tràn đầy ghét bỏ, cảm giác lòng tự trọng bị chà đạp. Cô còn chưa kịp nói gì đã bị hành hạ, trong lòng thật sự cảm thấy khổ không nói nên lời.

Mở miệng nói hai câu, Nguyên Tự đã lau tay xong, bước đến trước mặt cô nói: "Đến tìm tôi, là bởi vì muốn dùng lại chiêu thức cũ à?" Hỏi xong, Nguyên Tự cười rộ lên, Giang Nhã Tuyên biết nụ cười này không phải nụ cười dành cho mình nhưng vẫn bị anh mê hoặc.

Sau lại nghe thấy tiếng Nguyên Tự vang lên bên tai: "Nguyên Tự tôi nếu thật sự trúng một chiêu hai lần, vậy thì cũng không cần sống làm gì nữa cho chật đất."

Giang Nhã Tuyên vội lắc đầu giải thích: "Không phải, tôi…tôi đã làm gì đâu chứ? Nguyên tổng, anh đối xử với tôi thế này có phải quá đáng lắm không?"

Nghe xong Giang Nhã Tuyên nói, Nguyên Tự hơi nheo mắt, nghiêm túc nhìn Giang Nhã Tuyên một lúc, hỏi: "Cô không nhớ rõ? Vậy cô biết cái gì?"

Giang Nhã Tuyên vốn dĩ không muốn nói, muốn bỏ qua lời nói của anh, không thèm để ý lại. Nhưng khi một người phụ nữ phải mặt đối mặt với một người đàn ông, chênh lệch sức lực giữa nam nữ chắn chắn là thứ đáng sợ nhất.

Giang Nhã Tuyên rất sợ chết, chưa tới 20 giây đã ngoan ngoãn nói: "Em nhìn thấy một cuốn sách, thấy được từ khi chúng ta quen nhau, yêu nhau, hỗ trợ nhau cả đời, trong đó anh rất yêu em, em cũng rất yêu anh."

Nghe xong câu trả lời, anh ngồi xổm xuống đối diện Giang Nhã Tuyên, ánh mắt ngang tầm mắt cô, sau đó hỏi: "Cảm giác được người khác yêu như thế nào?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!