Nghe hệ thống nói, Tạ Manh và Giang Nhã Tuyên đều kinh ngạc quay đầu nhìn về phía Nguyên Tự.
Nguyên Tự đứng ở đó lộ ra vẻ mặt nghi hoặc, đưa tay day nhẹ bên thái dương, tự hỏi gần đây có phải mình quá mệt mỏi hay không?
Nghĩ ngợi một lát, trong đầu lại hiện lên một hình ảnh, hình ảnh anh cúi đầu chuẩn bị hôn nhẹ Giang Nhã Tuyên.
Lần này Nguyên Tự không thể không nghiêm túc hơn, kinh ngạc ngước mắt lên nhìn Giang Nhã Tuyên tự hỏi: Chẳng lẽ mình bị mất trí nhớ?
Những hình ảnh đó quá mức rõ ràng, thậm chí có một số cảnh, cuộc đối thoại, chi tiết anh đều có thể nhớ rõ ràng. Hoàn toàn không giống như là thôi miên, lắp ghép những hình ảnh đó vào trong tâm trí anh, nhưng anh thật sự không biết mình bị mất trí nhớ khi nào.
Trong lòng anh hiện tại có sự hoài nghi, cũng có cả phản đối. Anh đã thừa nhận anh thích Tạ Manh vì thế anh không muốn tin rằng anh thích cô gái kia.
Thứ không ngừng đánh thức trí nhớ của anh cũng đang dần chậm lại, giống như biết là đã quá muộn, muốn chỉnh lại cốt truyện không thể cứ thế đem ký ức kiếp trước nhét vào đầu nam chính là xong.
Nhưng có sự mở đầu này, nam chính sẽ dần chú ý đến Giang Nhã Tuyên, về sau chuyện sửa lại cốt truyện có thể từ từ tìm cách làm tiếp.
Thấy Nguyên Tự chốc lát nheo mắt, chốc lát lại cười lạnh, lại thêm tối tăm trừng mắt nhìn về bên này, Tạ Manh nuốt nước bọt hỏi 398: "Tại sao lại đột nhiên khôi phục trí nhớ?"
Không nghĩ tới vừa hỏi xong một câu Nguyên Tự bỗng quay đầu nhìn về phía cô, ánh mắt như có chút kinh ngạc, lại như đang nói với bản thân đây là ảo giác.
Tạ Manh giật mình cảm thấy anh giống như cũng nghe thấy câu hỏi vừa rồi của mình.
398 không trả lời, Tạ Manh và Giang Nhã Tuyên liếc nhìn nhau một cái, không biết vì sao lại không có ai cử động nữa. Nguyên Tự lúc này giống như một con báo đang sợ hãi, bất kỳ lúc nào cũng có thể quay lại phản công.
Sau khi Nguyên Tự ổn định lại tinh thần, nhìn Tạ Manh nói: "Đi thôi!"
Tạ Manh vội vàng gật đầu xách túi đi theo anh, không dám nói một câu vì sợ chọc giận anh.
Chờ đến khi hai người đã đi khuất tầm mắt, 602 mới lo lắng hỏi Giang Nhã Tuyên: "Sao lúc nãy cô không thừa thắng xông lên, chờ mãi Nguyên Tự mới khôi phục một chút ký ức, chỉ cần cô xông lên, kích thích cậu ta, tìm cảm giác tồn tại là có thể…"
Giang Nhã Tuyên cười nói: "Không cần phải như vậy, nếu anh ấy thực sự khôi phục trí nhớ, tôi chỉ cần chờ là được." Tiếp nối tiền duyên gì đó, cũng không tồi.
602 bừng tỉnh: "Con người các cô quả nhiên có rất nhiều mánh khóe, nếu vậy thì nghe cô. Lần này có sự giúp đỡ của bộ phận hệ thống truyện sửa lỗi, phần thắng của chúng ta đã tăng lên nhiều."
So với Giang Nhã Tuyên, lúc này tâm trạng của Tạ Manh lại cực kỳ tệ, sau khi trở về Nguyên gia, cô lập tức về phòng đóng cửa, kéo 398 đang tức giận ra hỏi: "Chuyện gì vậy? Rốt cuộc chuyện gì đang diễn ra vậy?"
398 cũng gấp tới xoay vòng: "Tôi cũng không ngờ bộ phận của hệ thống sửa lỗi lại dám xâm nhập não của nam chính, có lẽ chúng ta không thể làm gì được rồi."
"Thế nào là không làm gì được??? Nó đã làm cái gì?"
"Nữ chính và nam chính không nhận mặt để quen biết nhau, chắc hẳn mấy người của hệ thống sửa lỗi cũng nóng nảy không chờ được nên mới trực tiếp cấy ký ức vào tâm trí nam chính. Rất có thể…"
Nói tới đây 398 trầm mặc…
Tạ Manh lập tức có dự cảm không lành hỏi: "Chuyện gì sẽ xảy ra?"
"Cấy ghép trí nhớ chỉ là bước đầu tiên, nếu vẫn không có hiệu quả, nó sẽ tìm cách ảnh hưởng đến cảm xúc của nam chính, dùng đến cái gọi là hào quang nữ chính."
Bộp một tiếng, cái gối trong tay Tạ Manh rơi xuống giường, cô ngây ngốc hỏi: "Nữ phụ có hào quang không?"
398 haha cười nói: "Có! Không phải có hào quang tìm chết sao? Tôi thấy cô vẫn luôn đi đúng hướng đấy!"
Căn phòng không hề náo nhiệt lên bởi tiếng cười của 398 mà lại càng trở nên yên lặng. Sau đó Tạ Manh đứng dậy nói: "Vậy là tốt rồi, đỉnh cao nhân sinh gì đó thật vô nghĩa. Hiện tại chúng ta vẫn nên rời đi thôi!"
398 hét to: "Sao có thể??? Có được 100 triệu, cô chính là người chiến thắng, tôi cũng hoàn thành nhiệm vụ. Chúng ta sẽ cùng nhau chiến thắng đấy!" Ban đầu 398 xác định đỉnh cao nhân sinh chính là tóm được nam chính, nhưng từ sau khi nghe Tạ Manh tẩy não về đỉnh cao cuộc đời của cô, nó cảm thấy rất có đạo lí.
Chưa từng có ai đặt ra quy định đạt đến đỉnh cao nhân sinh bắt buộc phải là tóm được nam chính. Với loài người mà nói, có được 100 triệu quả thực cũng là đạt đến đỉnh cao, nó cũng vẫn luôn lấy điều này làm mục tiêu.
Hiện giờ khoảng thời gian đạt đến đỉnh cao nhân sinh chỉ có 1 tháng. Bỏ cuộc? Đi đâu để tìm kiếm đỉnh cao nhân sinh cho cô chứ?? Nó không thể xen vào cốt truyện của thế giới này, nếu không nó chắc chắn sẽ bảo Tạ Manh đi mua vé số!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!