Tạ Hưng Chí và Lâm Liên ngồi ở nhà ngóng Tạ Manh, trong lòng nóng như lửa đốt. Tạ Hưng Chí mỗi khi bồn chồn không yên là lại chạy đi nấu cơm, cả một buổi sáng ông cứ loanh quanh trong bếp hết xào lại nấu. Còn Lâm Liên thì thích đi lau dọn nhà cửa, từ sáng sớm bà đã lôi chổi ra quét tước khắp nhà.
Vì thế mà lúc Tạ Manh và Nguyên Tự về đến nhà, cả hai người chỉ thấy một căn nhà bóng loáng sạch sẽ và một bàn ăn lấp lánh hào quang Mãn Hán toàn tịch1.
Tạ Manh: "…"
Nguyên Tự: "???"
Nguyên Tư Lập chả hiểu gì, chỉ thấy trong phòng sáng sủa đẹp đẽ, nhóc còn thấy ở dưới sàn hiện lên rất nhiều hình ảnh bà ngoại nữa. (sàn nhà Lâm Liên lau bóng quá đấy mà:))
Nhóc thấy vậy hô to: "Bà ngoại, cháu đến gặp bà đây!"
Lâm Liên cứ nghĩ chờ Tạ Manh về sẽ hỏi thăm chút chuyện ở đấy, kết quả là Nguyên Tự thế mà cũng về cùng. Tình hình này, bà cũng không thể không biết ngượng mà đi hỏi Tạ Manh trước mặt Nguyên Tự là: Manh Manh, Nguyên gia cho con bao nhiêu? Cho nhiều hay cho ít?
Thế thì Nguyên Tự sẽ nghĩ gì về bà chứ? Chẳng phải sẽ nghĩ nhà bà ham tiền nên mới gả con gái đi sao?
Vì thế, khi thấy Nguyên Tự cũng đến, Lâm Liên chỉ có thể cười hiền từ, đè nén lại mọi thắc mắc trong lòng, quay sang hai đứa nói: "Vào nhà ăn cơm đi."
Tạ Manh nhìn xung quanh, rồi lại nhìn đồng hồ, sửng sốt hỏi: "3 giờ rồi? Bố mẹ bây giờ đang ăn bữa trưa hay bữa chiều thế?"
Lâm Liên: "… Gì cũng được."
Nguyên Tự: "…"
Mẹ vợ đã nói thế, anh cũng không thể bảo đã ăn rồi được đúng không? Cho nên cả nhà lại đi ngồi vào bàn ăn, Tạ Giai và Tạ Hãn Dịch cũng từ trong phòng đi ra. Mọi người đều nhìn bọn họ mất tự nhiên, sau đó cũng vẫn ăn như không có gì.
Nguyên Tự thấy hơi buồn cười, cũng biết cả nhà là đang tò mò chuyện Tạ Manh ở Nguyên gia, nhưng mà, dù anh có biết cũng không chủ động mở miệng nói đâu.
Tạ Manh ngược lại là hoàn toàn không thèm để ý, chờ mọi người ngồi hết vào bàn, cô gãi sống mũi, cười nói: "Con được chia cho 300 triệu."
Cạch. Cạch. Cạch. Cả ba đôi đũa đều rơi loảng xoảng xuống mặt bàn.
Tạ Giai ngơ ngác nhìn cô, rồi bất ngờ cảm thán: "Vậy giờ em là phú bà rồi ư?"
Tạ Manh có chút nói không nên lời: "Nói thì nói như vậy, nhưng mà có kèm theo một điều kiện. Nếu em ở lại đó thêm nửa năm, nửa năm sau mới ly hôn thì có thể lấy 100 triệu. Hai năm sau mới ly hôn có thể lấy nốt 200 triệu. Tổng cộng là 300 triệu."
Lâm Liên nhanh nhảu nói: "Thế không được, hai năm sau con cũng đã 27 rồi."
Sau đó, mọi người trên bàn rơi vào trầm mặc…
Một bên cảm thấy Lâm Liên nói rất có lý, một bên lại cảm thấy có 200 triệu sau hai năm mà còn sợ lãng phí thời gian thì có phải ngu hay không?
Nguyên Tự mở lời: "… Mẹ không cần lo lắng, Tạ Manh lúc ấy cũng có trong tay 300 triệu rồi. Trừ khi mẹ tìm được cho cô ấy một đối tượng có nhiều tiền hơn, nếu không rất khó nói họ đến với Manh Manh có phải vì tiền không đấy ạ."
Lời vừa nói ra, mọi người ngồi đấy càng thêm trầm mặc hơn nữa…
Cả nhà thực ra vẫn còn rất mơ hồ về khái niệm 300 triệu tệ kia, nếu nói 30 lần 1.000 vạn có khi còn dễ hình dung hơn chút. Sau đó lại nghĩ, đối với người thường như bọn họ mà nói, có lẽ 1.000 vạn đã là số tiền mà cả đời họ cũng chưa chắc đã tích góp được.
Mà bây giờ Manh Manh có 30 lần chỗ đó…
Lâm Liên nghĩ xong mới nhận ra 300 triệu là một sự giàu có không thể tưởng tượng nổi, vì thế những lời Nguyên Tự nói cũng có thể hiểu được. Nhưng mà, chẳng lẽ vì 300 triệu mà đi cưới người mình không thích sao?
Nguyên Tự còn sợ đòn này vẫn chưa đủ, bắn thêm một quả đại bác: "300 triệu là đủ khiến một người diễn kịch cả đời rồi."
Mặt Lâm Liên càng dại ra, Nguyên Tự cười nói thêm: "Dù là đàn ông có 300 triệu trong tay cũng không nỡ bỏ qua người phụ nữ có khối tài sản 300 triệu. Có lẽ, mẹ cần tìm một chàng rể đến 300 triệu cũng chỉ coi là cái đinh gỉ trong mắt là tốt nhất."
Lâm Liên hoàn toàn chết lặng, bà phải đi đâu mới tìm được chứ!!!
Tạ Manh sảng khoái nói: "Gì mà tận 300 triệu, có cho con 100 trăm triệu con cũng sẽ nhận vai diễn cả đời này luôn. Không thể lỗ!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!