Chương 4: (Vô Đề)

Nguyên Tự thấy cô bộ dáng không đứng đắn, nhịn không được nhắc nhở: "Chú nhỏ không đơn giản như nhìn bên ngoài đâu, cô chú ý một chút."

Tạ Manh liền nói: "Tôi biết, chú ấy ở bên ngoài chơi lâu như vậy, chả nhẽ trong tay không có gì sao!" Làm nam thứ trong một quyển sách, đương nhiên không thể nào không có tí năng lực gì. Muốn chống lại nam chính, hắn khẳng định cũng có điểm đặc biệt.

Chỉ hiền hậu là đủ sao? Ăn cơm mềm dưới cánh tay nam chính, dù nó có dịu dàng đến đâu, cũng không thể gánh nổi vị trí nam thứ này.

Nguyên Tự nhướng mày: "Nếu cô đã biết thì càng phải chú ý hơn."

Tạ Manh xua xua tay nói: "Không thành vấn đề, chú ấy là một người tốt, tính tình cũng tốt. Không dễ dàng đắc tội, đây chính là lá chắn an toàn nhất."

Nguyên Tự: "Này, còn tôi thì sao?" Cô hiểu chú nhỏ nhiều hơn anh nghĩ, đột nhiên anh cũng có chút tò mò Tạ Manh nghĩ thế nào về anh.

Tạ Manh liền quay đầu nhìn Nguyên Tự cười nói: "Anh hả? Anh là một cây giáo, nhưng không có tay cầm, nên rất dễ thoát khỏi tầm kiểm soát." Mà cây giáo cũng không có vỏ bọc.

Nguyên Tự rũ mắt hỏi cô: "Vì sao lại nói vậy?"

Tạ Manh nói nhỏ: "Đoán bừa thôi."

Nói xong, Tạ Manh liền mở cửa trở về phòng.

***

Ngày hôm sau, Nguyên Tự ra ngoài đi làm.

Tạ Manh dậy trễ, lúc xuống lầu phát hiện mọi người đều không ở nhà, chỉ có lão thái phu nhân đang ở phòng khách cho cá vàng ăn.

Tạ Manh thuận miệng hỏi câu: "Nguyên Tự đâu rồi ạ?"

Bà nội ngoài ý muốn liếc mắt nhìn cô một cái, vợ chồng hai đứa nhỏ này giống như hai người xa lạ, chưa bao giờ hỏi về đối phương. Đối với chuyện Tạ Manh sau khi rời giường việc đầu tiên là hỏi thăm Nguyên Tự, khiến bà rất giật mình.

"Đi làm rồi ạ?" Tạ Manh tiếp tục hỏi.

Bà Nguyên gật đầu nói: "Ra ngoài rồi."

Tạ Manh tròng mắt động một cái, búng tay "ah" một tiếng. Sau đó đứng dậy nắm nắm góc áo của mình, lúng ta lúng túng mà nói: "Bà nội ơi~ người ta còn chưa từng đến công ty lần nào hết."

Cả người bà run lên, hỏi cô: "Cháu có ý gì?"

Tạ Manh liền cười haha nói: "Cháu đến xem anh ấy nhé! Lúc ông nội còn sống muốn cháu thường xuyên đến tìm anh ấy, mà từ trước đến nay cháu lại chưa từng đi đến đó lần lần nào."

Tạ Manh đúng lúc cúi đầu, tỏ vẻ đáng thương nói: "Bây giờ nghĩ lại, cháu như thế thật không phải."

Ban đầu bà còn muốn từ chối, nhìn bộ dáng của cô khi nói đến ông Nguyên thì trầm ngâm, cuối cùng bà nói: "… Cháu đi đi!"

Tạ Manh lập tức gật đầu, sau đó vẻ mặt ưu sầu rời đi.

Tạ Manh vừa lên lầu, lập tức liền lộ ra nụ cười đạt được mục đích, sau đó nhanh chóng đi về phòng thay đồ. Cô nhanh tay dưỡng da, đánh nền, trang điểm, làm tóc, sau đó thay một chiếc áo hoodie màu xám bạc lười biếng, phối thêm tất chân màu da bằng nhung.

Tạ Manh cầm theo túi xách đi ra ngoài, tuy rằng cô chưa từng tới công ty của Nguyên gia, nhưng cô lại biết rất rõ vị trí của công ty.

Công ty của nhà họ Nguyên gọi là công ty TNHH Bằng Á, trong xã hội rất có tiếng tăm. Trên thực thế thì mọi người trên mạng thích gọi là công ty TNHH Khoa học Kỹ thuật Bằng Á hơn.

Lý do chính giúp công ty này lọt vào mắt xanh của công chúng là trong hai năm qua, sau khi Nguyên Tự chính thức tiếp nhận, mới đi vào khai phá lĩnh vực khoa học kỹ thuật này.

Đồng thời, anh không từ bỏ mục tiêu phát triển giới giải trí của anh trai Nguyên Lập trước kia. Bởi vậy, điện ảnh Bằng Á ngược lại cũng phất lên dưới sự dẫn dắt của Nguyên Tự.

Trong tay tung ra vài kịch bản có tính bùng nổ, tự nhiên sẽ có danh tiếng. Nổi tiếng rồi sẽ kéo công ty lên, cũng mở thêm được nhiều hạng mục mới.

Ông nội Nguyên thích Tạ Manh, mấy năm qua đều hỗ trợ thúc đẩy tình cảm của cháu trai và cháu dâu. Đáng tiếc là cả hai đều không có tình cảm, những tình huống giống trong phim thần tượng cũng không xảy ra giữa hai người bọn họ. Thậm chí, số ngày Nguyên Tự có mặt ở nhà trong một năm vừa qua chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!