Chương 32: (Vô Đề)

Không khí có phần xấu hổ, Nguyên Tự đứng dậy nói: "Ai lớn rồi cũng sẽ khác, khẩu vị cũng sẽ thay đổi."

Nguyên lão phu nhân cười đồng tình: "Đúng đúng đúng, tiểu Tự lúc bé cũng ghét ăn hải sản lắm, lớn rồi lại rất thích ăn đó thôi. Con người mà, ai chẳng thay đổi chứ."

Đào Nhã Nhân cười phụ họa: "Cũng chỉ có anh Lập nhà con không thế nhỉ, anh ấy ghét ăn ốc, cho đến tận lúc anh ấy đi rồi cũng chưa thấy ảnh ăn bao giờ."

Đào Nhã Nhân vừa nhắc đến "anh Lập", mấy người Nguyên gia ở đây lập tức thay đổi sắc mặt. Lâm Văn Văn quay đầu nhìn Nguyên Tự, Nguyên Tự tất nhiên trông ảm đạm hẳn đi.

Đào Nhã Nhân lại tiếp tục: "Anh Lập không còn nữa, con cũng chỉ còn có chỗ dựa duy nhất là Tư Lập. Con hy vọng mọi người có thể đối xử với Tư Lập tốt hơn."

Lúc này, cả nhà Nguyên không chỉ khó coi, mà còn thoảng chút xấu hổ.

Vợ chồng Tạ gia nghe xong, cũng không biết nói gì, tính cách Lâm Liên tuy mềm mỏng nhưng ở Tạ gia, lời nói của bà vẫn là có trọng lượng nhất. Tạ Hưng Chí hiền hậu, người khác có chút to tiếng là ông không nói thêm nữa.

Vì thế, Lâm Liên đành phá vỡ sự ngượng ngùng bằng cách mở lời trước: "Cháu dâu không cần lo lắng, Tư Lập ở nhà bác, vẫn luôn được chăm lo ăn uống rất tốt. Trong nhà có cái gì ngon, bác đều dùng để bồi bổ cho nó."

Lâm Liên thật sự thích Nguyên Tư Lập, nhưng cũng không thể không nói, bà làm không phải là không có tâm tư gì. Lúc ban đầu đồng ý chăm lo Tư Lập, chính là hy vọng quan hệ hai nhà Tạ – Nguyên thân thiết hơn, hai vợ chồng Manh Manh cũng có thể có cơ hội tiến triển.

Cho dù bà hiện tại là thực tâm yêu thương đứa trẻ này, cũng không thể nói là chí công vô tư¹.

Vì vậy, bất kể là ý định ban đầu hay điều kiện bên ngoài, bà không thể không đối xử tốt với Nguyên Tư Lập.

Đào Nhã Nhân mỉa mai: "Xã hội bây giờ, ở đâu mà không được ăn no mặc ấm chứ? Chỉ là một đứa nhỏ thôi có được không, những cái đó mà còn không lo được nữa cũng quá thất lễ rồi."

Lâm Liên cảm thấy khó chịu. Bà là một người không được học cao hiểu rộng, bà chỉ biết trên đời này, người nào có thể được ăn no mặc ấm ấy chính là người hạnh phúc.

Nguyên Tự nhíu mày muốn nói chuyện, lại bị Lâm Văn Văn giữ chặt tay lại.

Lâm Văn Văn nhìn anh lắc đầu, mối quan hệ giữa Nguyên Tự và Đào Nhã Nhân đã chẳng tốt đẹp gì rồi, Nguyên Tự không nên xông lên chọc tức cô ấy nữa.

Tuy Nguyên Tự không được nói, nhưng người làm mẹ chồng như bà cũng không thể để Đào Nhã Nhân tiếp tục nói nữa. 

Lâm Văn Văn còn đang nghĩ cách chuyển đề tài, Tạ Manh lại không có ý định đó.

"Mấy lời chị nói thật đáng nguyền rủa đấy. Mẹ tôi cũng chả có một xu quan hệ gì với nhà họ Nguyên, cho nó ăn uống là được rồi, chị còn muốn gì nữa? Muốn cho nó thỏa mãn cả về vật chất lẫn tinh thần sao?" Tạ Manh ghé sát vào Đào Nhã Nhân cười mỉa: "Đến cả người làm mẹ như chị còn không cho nó, dựa vào đâu mà yêu cầu người khác phải cho?"

Lúc này đến lượt Đào Nhã Nhân tái mét.

Lâm Liên nhìn, cảm thấy không đúng gì hết! Đây chẳng phải.. muốn choảng nhau à?!

Bà nhanh tay kéo Tạ Manh lại, cũng chỉ là hai câu khó nghe thôi. Bà nghe rồi nhịn cũng không đến mức nghẹn được.

Đào Nhã Nhân nghe Tạ Manh nói thế, đứng dậy chỉ tay vào mặt Tạ Manh quát: "Tạ Manh! Cô đừng có mà khinh người quá đáng!"

Tạ Manh cười gằn, cô không cho người khác mặt mũi, còn nghĩ người khác để lại mặt mũi cho cô? Cô bị chiều quá hóa điên à?

Tạ Manh đứng dậy gạt tay Đào Nhã Nhân ra nói: "Ai khinh người quá đáng? Nguyên gia quen chị, tôi không quen. Hôm nay tôi phải cho chị biết, họ Tạ nhà tôi là như thế nào."

Nguyên lão phu nhân mở to mắt, Lâm Văn Văn vội vàng đứng dậy cố giảng hòa: "Được được, hai chị em dâu có va chạm cũng là bình thường."

"Va chạm gì chứ?" Tạ Manh lạnh lùng nhìn Đào Nhã Nhân: "Trước giờ đều là chị ấy khiêu khích, từ lúc con vừa vào nhà đã bắt đầu…."

"Cô dựa vào đâu mà bảo tôi khiêu khích?" Đào Nhã Nhân không chịu yếu thế.

Lâm Liên thở dài, sau đó nhìn Nguyên Tư Lập đã bị dọa đến ngẩn người, nói với Nguyên lão phu nhân: "Trước mắt vẫn nên đem thằng bé ra chỗ khác đã."

Nguyên lão phu nhân đồng ý, dì Vương đi lên bế Tư Lập lên lầu.

Nguyên Tư Lập ôm chặt cổ dì Vương, tầm mắt lướt qua bả vai nhìn về phía mấy người đang cãi nhau trong phòng khách. Sau đó, nhóc thấy Tạ Manh nhìn về phía mình, Nguyên Tư Lập ngẩn ra, không biết vì cái gì rơi nước mắt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!