Nguyên Tự lập tức đã nhận ra, anh đặt túi hồ sơ sang một bên, nới lỏng cà vạt, vẻ mặt không hiểu nổi hỏi Tạ Manh đang ngồi xem TV: "Nó bị sao vậy?"
Tạ Manh đang xem chăm chú, thuận miệng hỏi lại: "Ai?"
Nguyên Tự tháo cà vạt từ trên cổ ném lên sô pha, sau đó theo tầm mắt của Tạ Manh nhìn về phía TV.
Vừa nhìn thấy, sắc mặt Nguyên Tự liền trở nên xanh mét, đây không phải là cỏ đầu tường của cô sao?
"Đẹp trai không?" Nguyên Tự chua lòm hỏi.
Tạ Manh ôm điều khiển từ xa nói: "Đẹp quá trời! Anh xem, cậu ấy đang đóng phim truyền hình đó. Năm ngoái vẫn còn là một cậu nhóc không được chú ý nhiều! Không uổng công tôi đã tặng mấy nghìn hoa cho cậu ấy."
Nguyên Tự: "…" Em còn dám lấy tiền mua hoa tặng cậu ta? (Hình như là hoa trên weibo đó mọi người, mua vip sẽ được tặng hoa)
TV chuyển sang quảng cáo, Tạ Manh quay đầu nhìn Nguyên Tự hỏi: "Lúc nãy anh nói ai?"
Nguyên Tự đè nén vị chua trong lòng xuống, sau đó nói: "Bộ dạng kia của Tư Lập là sao thế?"
Tạ Manh liền quay đầu nhìn Nguyên Tư Lập, chỉ thấy Nguyên Tư Lập cứ lén lén lút lút, một lát là lại muốn đi qua bên này. Cô ha hả cười nói: "Còn phải hỏi à? Mai là sinh nhật của nó, hiện tại đang muốn gặp mẹ chứ gì!"
Biểu tình trên mặt Nguyên Tự cứng đờ, sau đó thở dài nói: "Tôi đi nhờ bà nội gọi điện thoại hỏi một chút xem sao!"
Tạ Manh cầm điều khiển từ xa chuyển kênh, tùy ý mà nói: "Có hỏi cũng như không thôi, chị ta sẽ không đến đâu." Theo như trong truyện thì chị ấy đã không đến.
Nguyên Tự đứng dậy, lúc đi ngang qua Nguyên Tư Lập còn duỗi tay sờ đầu nhóc, nói: "Cháu gọi cho bà ngoại đi, sinh nhật của cháu cũng nên mời bà ngoại."
Nguyên Tư Lập sửng sốt, ngẩng đầu nhìn Nguyên Tự, sau đó cười cười.
Nguyên Tự đi tìm Nguyên lão phu nhân, Nguyên lão phu nhân lắc đầu nói: "Buổi sáng bà đã tìm bọn họ rồi, mẹ nó nói…"
Nguyên Tự lập tức liền biết có ý tứ gì: "Không đến?"
"Con bé sẽ kết hôn vào Nguyên Đán, cũng chỉ cách có vài ngày." Nguyên lão phu nhân nói.
Đây thật sự là không cần con trai mình nữa rồi sao? Cho dù có là ngày mốt kết hôn đi chăng nữa thì ngày mai tới tham gia một chút cũng có làm sao? Chỉ là ăn một bữa cơm thôi mà.
Nguyên Tự tự mình gọi điện thoại cho Đào Nhã Nhân, mấy năm nay, Đào Nhã Nhân chưa bao giờ nghe điện thoại mà anh gọi tới.
Đây là lần đầu tiên, chuông vừa reo Đào Nhã Nhân đã lập tức nghe máy.
"Chị dâu, ngày mai là sinh nhật của Tư Lập."
Phía đối diện trầm mặc thật lâu không trả lời.
"Chị… Có thể đến không?"
Tuy là Nguyên Tự đã sớm biết đáp án, nhưng vẫn muốn tự mình xác nhận một chút.
Trầm mặc như vậy một hồi lâu, bên kia mới mở miệng nói: "Tôi không đến được."
Trong lòng Nguyên Tự dần dần trở nên lạnh đi, sao chị ta lại không muốn đến?
Hai bên đều trầm xuống, ai cũng không cúp điện thoại, tựa hồ như đều đang chờ đối phương thỏa hiệp.
Cứ giằng co như vậy hai phút, điện thoại trong tay Nguyên Tự đột nhiên bị cướp đi, anh sửng sốt, muốn đưa tay đoạt lại, mới phát hiện người cướp điện thoại của anh chính là Tạ Manh.
Tạ Manh đưa điện thoại lên tai, nhưng lại cười nói với Nguyên Tự: "Tuy là tôi cảm thấy tôi mở miệng ra nói cái gì cũng nghe cực kỳ giống thánh mẫu bạch liên hoa, trà xanh kỹ nữ, thậm chí còn có vẻ rất thiếu não. Nhưng mà dù sao tôi cũng là vợ của anh, cũng có thể coi như là chị em dâu với chị ta, vẫn có tư cách nói vài câu chứ nhỉ?"
Nguyên Tự thu tay lại, có lẽ, Tạ Manh thật sự có thể nói cho chị ấy hiểu, dù sao cũng đều là phụ nữ…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!