Chương 3: (Vô Đề)

Nguyên Tự hít một hơi thật sâu hỏi cô: "Làm hầm cầu chứa phân thì có gì tốt mà tự hào?"

Tạ Manh thấy Nguyên Tự có vẻ bắt đầu tức giận, liền cúi đầu không nói lời nào, tỏ vẻ "tôi sai rồi nhưng còn lâu tôi mới thay đổi".

Nguyên Tự thở dài, tiếp tục hỏi: "Chiều nay cô ở đâu?"

Đến rồi.

Tạ Manh như được lên dây cót tinh thần ngay lập tức nói: "Tôi ở trong phòng ngủ của tôi đó!"

Nguyên Tự vỗ "bộp" một tiếng lên mặt bàn, trừng mắt nhìn cô, nói: "Ở phòng ngủ của ai?"

Tạ Manh bị âm thanh đột ngột xảy ra dọa sợ, cả người đều run lên, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía Nguyên Tự, mở to đôi mắt hạnh tròn xoe.

Cũng không biết lấy đâu ra tự tin, cô đứng dậy hét lớn: "Chính là ở trong phòng ngủ của tôi đấy! Anh tức giận cái gì?"

Nguyên Tự cũng bị Tạ Manh nạt mà hoảng sợ, khẩu khí vội yếu đi hai phần: "Cô còn đến phòng của ai?"

"Phòng chú nhỏ đấy!" Tạ Manh lớn tiếng nói.

Nguyên Tự: "…" Vì sao đến phòng của người đàn ông khác mà cô lại tỏ vẻ hợp lý hợp tình như vậy chứ.

Tạ Manh bất chấp tất cả, ngồi xuống nói: "Làm sao? Tôi câu dẫn đàn ông, có phải anh không vui đúng không?"

Nguyên Tự: "… Ừm."

Tạ Manh: "Vậy thì ly hôn đi!"

Nguyên Tự lắc đầu: "Không ly."

Tạ Manh: "… Anh…"

Nguyên Tự vừa thấy Tạ Manh chỉ nói một chữ, đã biết phía sau không phải lời gì hay ho.

Quả nhiên…

"Anh có còn là đàn ông không vậy?"

Nguyên Tự nhắm mắt đè xuống lửa giận trong lòng, Tạ Manh quả thật có thể dễ dàng khơi mào lửa giận của anh. Nói đơn giản thì, mỗi người trong Nguyên gia bọn họ đều có thể dễ dàng bị cô khơi mào lửa giận, cho nên, người ở Nguyên gia thật sự rất không thích cô. Ngoại trừ người có quyền cao nhất ở Nguyên gia, Nguyên lão thái gia.

Đương nhiên, hiện tại lão thái gia không còn nữa. Tạ Manh ở Nguyên gia tứ cố vô thân1, chỉ có thể dựa vào người chồng này của mình.

Nguyên Tự cũng không nghĩ tới ông nội mới mất còn chưa tới 10 ngày, đã cùng Tạ Manh ầm ĩ.

Anh ngồi xuống nhìn Tạ Manh, sau đó nói: "Tôi biết, cô đến phòng của chú nhỏ là cố tình làm thế để cho tôi xem. Tạ Manh, tôi đã nói rồi, trong khoảng thời gian ngắn không thể ly hôn, tôi có nguyên nhân riêng của tôi. Ông nội vừa mới qua đời, công ty ít nhiều cũng bị ảnh hưởng đôi chút. Tôi lại chưa hoàn toàn đứng vững, đây chính là khoảng thời gian mấu chốt đối với tôi."

Tạ Manh liền hỏi: "Ly hôn còn ảnh hưởng tới chuyện này à?"

Nguyên Tự gật đầu: "Sẽ ảnh hưởng."

Tạ Manh vui vẻ nói: "Vậy thì tốt quá, nhân lúc này ly hôn luôn đi!"

Nguyên Tự cuối cùng không nhịn nổi nữa, đứng dậy: "Cô…"

Tạ Manh thấy anh đứng dậy, cũng đứng dậy xắn tay áo nói: "Anh muốn đánh nhau với tôi đấy hả?"

Nguyên Tự: "…" Suýt chút nữa anh đã quên, cô gái này chuyện gì cũng không làm được, nhưng đánh nhau lại rất lợi hại.

Hai người nói chuyện xong cũng không giải quyết được vấn đề gì, đều không vui vẻ mở cửa đi ra ngoài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!