Chẳng qua là Lâm Liên không biết, tuy thắng bà không làm cho Dương Thu Tâm trường sinh bất tử, nhưng lại có thể khiến cho bà ấy vui vẻ suốt cả ngày! Cười trên nỗi khổ của người khác, đúng là vui không gì bằng.
Cho nên, vừa nhìn thấy Dương Thu Tâm, Lâm Liên liền đau đầu, suy cho cùng cũng bởi vì bà luôn thua cuộc. Con gái lớn không may mắn, con gái thứ không hạnh phúc, con trai nhỏ không lanh lợi.
Quả nhiên, Dương Thu Tâm vừa tiến lại gần liền nói: "Tiểu Lâm à! Sao lại trùng hợp vậy! Không có Giai Giai và Dịch Dịch à?"
Lâm Liên liền cứng đờ cười cười nói: "Chúng nó hôm nay đều ra ngoài hẹn hò cả rồi!"
"Ồ, Dịch Dịch có bạn gái rồi à? Chúc mừng chúc mừng nha, em nói xem, hai nhà chúng ta cũng quá có duyên rồi đi? Con trai của chị cũng vừa mới quen bạn gái này! Tiểu Nghi, tới đây nào, đây là dì Lâm cùng tiểu khu của chúng ta, mau chào mọi người đi con."
Dương Thu Tâm kia đắc ý, kéo Lưu Tiểu Nghi đến lắc lư trước mặt Lâm Liên, cốt yếu chính là muốn cho Lâm Liên nhìn xem, là bạn gái của con cô tốt, hay vẫn là bạn gái của con tôi tốt hơn?
Lâm Liên còn chưa từng gặp qua bạn gái của Dịch Dịch nữa là! Chỉ có thể nhìn Lưu Tiểu Nghi rồi nói: "Cô bé này nhìn rất đoan trang."
"Đúng đó, yêu cầu của nhà chị rất cao." Dương Thu Tâm nói còn rất kiêu ngạo, nói xong, bà lại tò mò hỏi: "Chuyện hôn sự của Giai Giai đến đâu rồi?"
Lâm Liên suýt chút nữa là phun ra máu, chuyện cưới hỏi của con gái tôi, bà biết để làm gì?
Hôn sự của Tạ Giai đúng thật là đang rất bế tắc, năm nay cũng đã 27 rồi, Lâm Liên nói nếu không thể kết hôn thì chia tay đi. Kết quả bạn trai cô thấy vậy cũng sốt ruột nên nhờ một người mợ không biết ăn nói qua gặp mặt, chọc Lâm Liên tức đến mức ba ngày không ăn cơm.
Haiz, đều là người làm mẹ, sao số bà lại phải nhọc lòng như vậy chứ.
Tạ Manh cũng cảm thấy bà dì này thật chướng mắt, liếc mắt nhìn Nguyên Tự một cái, sao anh còn không mau mở miệng ra nói vài câu đi!
Nguyên Tự sửng sốt, đang định mở miệng thì lại nghe thấy Nguyên Tư Lập ngồi một bên cười nói: "Bà ơi, chuyện hôn sự của chị cháu tới đâu thì mắc gì phải nói cho bà biết chứ? Bà là bà của chị cháu chắc? Nếu đã không phải là bà của chị, vậy bà có cho chị ấy đồng nào không mà đòi quản?"
Nguyên Tự: "…" Sao chỗ nào cũng có dấu răng của cháu vậy?
Dương Thu Tâm bị nói đến giật mình, xấu hổ cười: "Cháu cái đứa nhỏ này, cái gì cũng có thể nói được."
Bà cũng có biết Nguyên Tư Lập, dạo gần đây Lâm Liên thường xuyên dẫn theo đến lầu một để xem mọi người nhảy ở quảng trường, nghe nói nhóc con này rất thông minh lanh lợi, mới 5 tuổi nhưng cái gì có thể nói cũng sẽ nói ra, chọc cho mọi cười cười ha hả mỗi ngày, làm cho Lâm Liên nổi tiếng hơn không ít.
Nguyên Tư Lập liền ngẩng đầu nhìn Dương Thu Tâm bằng nửa con mắt: "Bà khen cháu như vậy, cháu rất vui, cảm ơn bà nha!"
Dương Thu Tâm: "…"
Lâm Liên vội chuyển đề tài, cười nói: "Chị Dương đúng là có phúc thật nha, con trai ra ngoài ăn cơm cũng không quên dẫn theo chị."
"Đúng đó, con trai của chị rất có hiếu!" Dương Thu Tâm lại cười ha hả.
Chồng của Dương Thu Tâm tên là Tôn Đại Giang, con trai của bà tên là Tôn Đại Hải. Tôn Đại Giang nói tên của ông đã là sông rồi, vậy thì con trai của ông cứ đặt là biển đi? Cho nên, cái tên đặc biệt phèn chua ở thế kỷ 21 này — Tôn Đại Hải cứ như vậy được quyết định.
Tuy tên của Tôn Đại Hải nghe khá là sến, nhưng bộ dạng lại rất đoan chính, mắt nhìn cũng rất cao. Tiền lương một tháng của anh là 2 vạn, có một căn hộ ở trung tâm thành phố. Dĩ nhiên là anh không có đủ trình để mua nhà ở trung tâm Phụ Thành, thật ra đây là nhà của chị hai anh, sau đó chị ấy sang tên cho mẹ, mẹ anh lại dùng nó làm nhà cưới cho anh.
Cho nên điều kiệu của Tôn Đại Hải ở Phụ Thành thật không tồi. Lưu Tiểu Nghi là từ nơi khác đến, sau khi học xong đại học vẫn ở lại đây làm việc. Lớn lên xinh đẹp, khiến cho Tôn Đại Hải liếc mắt một cái đã phải lòng nên theo đuổi.
Tiền lương của Lưu Tiểu Nghi cũng không thấp, một tháng 1 vạn 3, hơn nữa, tuy Lưu Tiểu Nghi là người tỉnh khác, nhưng điều kiện của gia đình cũng không tệ. Hai người có thể nói là môn đăng hộ đối, hôm nay ra mắt cha mẹ cũng là chuyện đã định, không có gì bất ngờ.
Lâm Liên nhìn Tôn Đại Hải, trong lòng có chút ghen tị, Đại Hải thật là tốt số mà! Vợ cũng đã tìm được luôn rồi, còn con trai ba đến bạn gái còn chưa thấy bóng dáng đâu.
Nghĩ lại con trai nhà mình cũng có thua kém gì đâu chứ! Tạ gia chỉ có một đứa con trai là Tạ Hãn Dịch, tên này so với Tôn Đại Hải kia nghe sang hơn nhiều, lớn lên cũng vô cùng đẹp trai.
Không phải chỉ là… chỉ là… có chút ngốc nghếch thôi sao? Còn bị người ta lừa mất 3 vạn. Nhưng không phải người ta thường nói, người ngốc có phúc của người ngốc còn gì, vậy thì phúc của con trai bà đang ở đâu chứ?
Nguyên Tự liền mỉm cười tiếp lời Dương Thu Tâm: "Sau này con cũng sẽ hiếu thuận với mẹ."
Nụ cười của Nguyên Tự vốn dĩ đã ngọt, hiện tại còn ngoan ngoãn nói hai chữ hiếu thuận, làm cho lòng Lâm Liên mềm nhũn rồi.
Thậm chí đến cả Dương Thu Tâm đứng bên cạnh cũng suýt chút nữa trỗi dậy tình thương dạt dào của người mẹ rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!