Chương 23: (Vô Đề)

Tạ Manh thấy Nguyên Tư Lập rõ ràng không vui, nhưng lại bị Lâm Liên làm cho nói không nên lời, trong lòng đắc ý vô cùng. Khi còn nhỏ cô cũng rất nghịch ngợm. Bà nội cô cũng không sợ, nhưng mà cuối cùng, cô cũng không thể không nghe lời mẹ mình.

Lần ấy, Tạ Manh làm vỡ lọ thủy tinh, mẹ cô ôn hòa nhìn cô nói: "Manh Manh, không sao đâu! Lọ thủy tinh đấy mẹ mua để đập vỡ đó, Manh Manh của mẹ tay có đau không? Nào, nào, để mẹ xem xem."

Vì thế mà cô thật sự cho rằng thủy tinh dùng để đập vỡ, kết quả là còn chưa đập đến lọ thứ hai, cô đã thấy mẹ trốn trong phòng khóc một mình, cầm ví tiền đếm đếm để đi mua lọ thủy tinh mới. Ngày hôm đó, bữa tối liền ít đi một đĩa thịt.

Mẹ cô tiếp tục khóc: "Đều do mẹ, làm các con đến thịt còn không có để ăn, là mẹ vô dụng."

Tạ Manh: "…"

Từ đó trở về sau, trong nhà cô cũng không  làm vỡ lọ thủy tinh nào nữa.

Các ví dụ như thế nhiều không kể xiết, mẹ cô chính là kiểu người biết lấy nhu khắc cương. Nhưng mà trước mặt bà nội cô, lại chỉ là một tiểu bạch thỏ.

Nguyên Tự nhìn thời gian, quay đầu nói với Tạ Manh: "Đi thôi, đưa Tư Lập vào gặp cô giáo trước đã."

Lâm Liên vừa nghe đi vào đăng ký nhập học, vội chạy theo: "Mẹ cũng đi cùng các con. Sau này mẹ cũng đưa đón cháu, giờ mẹ phải đi làm quen. Nếu hai con đi làm không có thời gian cũng không cần vội vàng chạy qua chạy lại. Ba Tạ Manh là đầu bếp, bữa trưa, bữa tối không làm khó được ông, đứa cháu này theo mẹ cũng không lo bị đói bụng."

Lâm Liên có ý tốt, Nguyên Tự cũng rất cảm kích.

Mấy người cùng nhau đi vào trường, bởi vì hiện tại đã sắp đến kì nghỉ đông, hiếm có người chen ngang vào chương trình học như bọn họ, một đám người lạ đi vào trường, cũng thu hút không ít ánh nhìn. 

Nguyên Tư Lập vừa vào trường đã nhận thấy các bạn nhỏ bên này so với các bạn ở trường Hồng Tâm thì có vẻ không lanh lợi bằng.

Nhóc ngẩng đầu nhìn Tạ Manh nói: "Tôi thấy các bạn trường này có vẻ không được thông minh lắm, mụ phù thủy kia, có phải thím cố ý hãm hại tôi không? Tôi nghe nói bệnh ngu ngốc cũng có thể lây được đấy… "

Nguyên Tự một lời khó nói nhìn cháu trai mình một cái, sau đó thấy Tạ Manh bên cạnh cúi xuống nhìn Tư Lập một cách bất ngờ: "Thật vậy sao?"

Nguyên Tư Lập đứng hình, vậy.. vậy mà thím ấy cũng đồng ý với lời mình nói? Chắc hẳn là bởi vì nhóc nói đúng quá mà, phim hoạt hình quả nhiên không nói điêu.

Nguyên Tư Lập ra dáng một ông già trầm ngâm gật đầu: "Đương nhiên là đúng rồi."

"Haiz." Tạ Manh thở dài, lo lắng mà nói: "Vậy cháu tới đây học, nhỡ lây cho các bạn bệnh ngốc nghếch, thì thím phải ăn nói thế nào với bố mẹ các bạn ấy đây? Cũng chưa chắc chú nhỏ của cháu đã có đủ tiền để đền bù cho bọn họ đâu."

Nguyên Tư Lập sửng sốt, ban đầu không hiểu ý cô nói là gì, cúi đầm ngẫm nghĩ một lúc mới tức giận ngẩng đầu nói: "Thím đúng là mụ phù thuỷ, thím thế mà nói tôi ngốc? Tôi không ngốc!!"

Nguyên Tư Lập vô cùng phẫn nộ, còn mắng nhóc? Nhóc mà nằm ra đây ăn vạ không thèm đăng kí học nữa thì thím tự đi mà giải quyết với chú nhỏ đi nhé! Hừ!

Kết quả, nhóc còn chưa kịp ra tay, Lâm Liên đã vội kêu: "Cái gì? Manh Manh dám mắng cháu?"

Bà liền dùng tay đánh nhẹ vào người Tạ Manh: "Sao con có thể mắng chửi người khác chứ? Cái con bé này, con học ai cái thói đấy hả? Một chút cũng không khiến mẹ yên tâm về con."

Nói xong, bà cúi xuống an ủi Tư Lập: "Đều tại thím nhỏ, cháu yên tâm, có bà ở đây, bà sẽ về nhà đánh thím ấy. Ôi chao, bé ngoan của bà!"

Nguyên Tư Lập: "….."

Tạ Manh cười ha hả: "Nó mắng người ta trước!"

Lâm Liên liền đổi giọng quát Tạ Manh: "Con còn nói nữa, đây là cháu con đó, nó còn rất nhỏ."

Lại là câu "còn nhỏ", ông bà Nguyên gia cũng rất hay sử dụng, mỗi lần như thế, Nguyên Tư Lập lại được một phen đắc ý, hận không thể để Tạ Manh nghe nhiều một chút, mọi người mỗi ngày nên nói nhiều hơn cho thím ấy nghe đi.

Nhưng mà, lời này từ miệng Lâm Liên nói, không biết vì sao lại làm cho nhóc cảm thấy không thoải mái lắm.

Nguyên Tư Lập giọng nhỏ đi hai nấc: "Cháu không còn nhỏ nữa đâu.."

"Cháu sao mà không nhỏ chứ?" Lâm Liên xoa đầu nhóc: "Một tháng nữa cháu mới tròn năm tuổi, vẫn còn rất nhỏ. Là thím cháu không đúng, bà ngoại lát nữa nói thím ấy sau. Còn bây giờ bà đưa Tư Lập đi gặp cô giáo nhé."

Nguyên Tự nhìn hai người họ, tâm trạng vô cùng phức tạp. Lâm Liên hết sức dung túng cho Tư Lập, nhưng đúng là cả nhà Nguyên gia trước đây cũng rất nhân nhượng nó. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!