Chương 20: (Vô Đề)

Tuy Giang Nhã Tuyên biết mấy chuyện kỳ quái thế này nên cân nhắc kĩ rồi mới nên quyết định đồng ý hay không, nhưng nội tâm cô lại hoàn toàn không có ý định từ chối, cô biết đây là cơ hội duy nhất của mình.

"… 1." giọng nói của Giang Nhã Tuyên dễ nghe, mềm mại vang lên trong căn phòng nhỏ.

Sau khi Hệ thống 602 nghe Giang Nhã Tuyên nói, vừa cười vừa trả lời: "Hoan nghênh ký chủ chính thức liên kết với hệ thống chúng tôi, 602 là tổ trưởng của bộ sửa lỗi thứ 32. 《 Cô vợ chạy trốn của tổng tài bá đạo 》 chính thức được hệ thống sửa lỗi số 602 tiếp nhận, mong ký chủ tích cực phối hợp với hệ thống."

Giang Nhã Tuyên cảm thấy mơ mơ màng màng, hỏi: " 《 Cô vợ chạy trốn của tổng tài bá đạo 》 là sao?"

Mặc dù cô không hiểu, nhưng trong lòng dường như biết được đây là một vấn đề rất quan trọng.

602 cũng không quan tâm liệu Giang Nhã Tuyên có thể chấp nhận chuyện thế giới của mình chỉ là một quyển sách, và cô ấy chỉ là một nhân vật được miêu tả trong cuốn sách đó hay không.

Nó nghe Giang Nhã Tuyên hỏi đành trả lời: "Chính là thế giới mà cô đang sống, thế giới này là một quyển tiểu thuyết có tên 《 Cô vợ chạy trốn của tổng tài bá đạo》. Thế giới của cô vẫn luôn phát triển dựa theo cốt truyện, nhưng chỉ 10 ngày trước, thế giới này đã xuất hiện một biến động rất nhỏ. Ban đầu, tôi không định chú ý đến những thay đổi đó, dù sao những biến động kia cũng rất nhỏ."

Giang Nhã Tuyên gật đầu dù nghe không hiểu.

602 thấy cô rất biết lắng nghe, hài lòng nói tiếp: "Nhưng hai ngày nay, biến động ảnh hưởng càng ngày càng lớn, đã làm cốt truyện bình thường rẽ sang một hướng khác. Tuy nhiên, nguyên nhân khiến tổ trưởng tôi đây tự mình tới chính là hôm nay đã xảy ra một sự kiện đủ để hoàn toàn đảo lộn mọi tình tiết trong truyện."

Giang Nhã Tuyên mở to mắt, trực giác nói cho cô biết là một chuyện lớn.

602 hỏi cô: "Có phải vừa rồi cô nảy ra ý định muốn từ chức?"

Giang Nhã Tuyên vốn còn đang bình tĩnh lập tức sợ hãi, giọng the thé nói: "Cậu có thể đọc trộm suy nghĩ của tôi?"

Rốt cuộc bất kể là ai, đều không muốn bị người khác nhìn thấu suy nghĩ của mình. Việc này so với bị người khác giám sát sinh hoạt hàng ngày còn khủng bố hơn. Hành vi cử chỉ người ta còn có thể che dấu, nhưng sâu trong nội tâm cho dù là thế nào cũng không thể che dấu được. Cho dù bạn hiền lành, hồn nhiên hoặc tà ác, dơ bẩn, đều chỉ có sâu trong nội tâm bạn là người hiểu rõ nhất.

Nếu có người có thể đọc được nó, việc này so với việc bị lột sạch quần áo ngoài đường có gì khác nhau?

602 liền trấn an cô: "Cô không cần lo lắng, tôi không có năng lực này. Tôi biết cô có ý định này là bởi vì việc cô có từ chức hay không sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống sau này của cô, thậm chí còn ảnh hưởng đến phần tiếp theo cốt truyện. Mặc dù cô có từ chức, cốt truyện cũng có thể trở lại, nhưng nếu càng ngày càng lệch khỏi quỹ đạo ban đầu của cốt truyện, hy vọng quay lại càng trở nên xa vời. "

Tuy rằng vẫn chưa hiểu là chuyện gì, nhưng 602 là hệ thống sửa lỗi, lại là bởi việc mình làm sẽ ảnh hưởng đến thế giới này, trong lòng cô vậy mà có chút vui vẻ. Những lời này của 602 dường như nói cho cô biết, cô chính là nữ chính trong thế giới này. Cho nên, ngay cả chuyện từ chức cũng sẽ ảnh hưởng đến cốt truyện.

Quả nhiên, sau khi 602 nói xong tính nghiêm trọng của sự việc, mới chịu giải thích chuyện này với cô một lần nữa.

Thì ra cô thật sự là nữ chính. Hơn nữa, trong khoảng thời gian 15 ngày nữa, bởi vì cuối năm Nguyên Tự quá bận, có một ngày anh không có cách nào đi đón đứa bé, cho nên đàn chị Hoàng Hải Mỵ đã nhờ cô giúp đỡ đến nhà trẻ đón nó giùm.

Nghe đến đó Giang Nhã Tuyên cũng biết đây sẽ là nơi bắt đầu duyên phận của cô và Nguyên Tự, cô cũng đã cân nhắc, ngay lúc nam nữ chính rất khó nảy sinh quan hệ, một đứa nhỏ sẽ là chất xúc tác tốt nhất.

Quả nhiên, 602 nói cho cô biết, đứa nhỏ cô đón chính là cháu trai của Nguyên Tự.

Nghe đến đây, Giang Nhã Tuyên lại thở phào một hơi. Thì ra đứa bé hôm nay cô nhìn thấy ở cửa công ty là cháu trai của giám đốc Nguyên.

"Cháu trai của cậu ấy là một nhóc con rất bướng bỉnh, nhưng cô đã dùng sự lương thiện, dịu dàng của mình để chăm sóc, thu hút đứa bé, khiến nó cảm động. Cho nên sau đó đứa bé ấy sẽ không muốn rời xa cô. Giang Nhã Tuyên, cô phải biết rằng đứa bé đó chính là bước đầu tiên giúp cô tiến vào nhà họ Nguyên, cũng chính là bước đầu tiên làm cho Nguyên Tự quyết định đồng ý qua lại với cô." 602 chỉ rõ trọng điểm.

Giang Nhã Tuyên che miệng, ngạc nhiên nói: "Quan trọng như vậy sao?". Nếu như vậy, cô lại vô cùng khó xử, tuy rằng từ nhỏ cô đã rất thích trẻ con, nhưng đối với một đứa bé không biết nghe lời cô cũng không biết làm gì cả.

602 lại cười, hoàn toàn không để trong lòng, tiếp tục nói: "Đừng lo, cô chính là nữ chính của thế giới này, cô trời sinh đã phát ra ánh hào quang khiến cho con người ta muốn lại gần. Ý tôi muốn nói chính là, chỉ cần cô đến gần đứa bé kia, có thể chắc chắn là đứa bé đó sẽ không thể ghét cô."

Một khắc đó, Giang Nhã Tuyên cảm giác được một tia sáng thần linh chiếu vào cô, cô đã lên một level mới Không còn là một viên chức nhỏ bé suốt ngày bận rộn ở công ty đến nỗi hoàn toàn không hấp dẫn nổi sự chú ý của giám đốc Nguyên. Trong tương lai, Nguyên Tự sẽ cưng chiều cô hết mực, hai người chính là một cặp vợ chồng cực kỳ yêu thương nhau.

Thì ra, vốn dĩ không phải là cô có ý muốn cướp chồng người khác, mà Tạ Manh mới chính là người cướp chồng của cô.

Sau khi phân tích hết thảy mọi chuyện hợp lý hợp tình, việc cô đoạt lại chồng mình cũng là chuyện đương nhiên.

Lúc này, Giang Nhã Tuyên hơi hơi đỏ mặt, nhẹ giọng hỏi: "Nhưng mà… tôi lớn lên không được xinh đẹp như cô ấy. Vậy giám đốc Nguyên vẫn sẽ thích tôi chứ?"

602 khựng lại, giống như tự hỏi một chút. Giang Nhã Tuyên trong lúc thấy nó tự hỏi, trong lòng trầm xuống một chút. 602 sợ đả kích khí thế của cô, nhanh chóng giải thích: "Không phải loài người các cô đều nói, yêu một người, chính là yêu tâm hồn của họ sao? Vẻ ngoài dù sao cũng chỉ là một phần nhỏ mà thôi. Nguyên Tự là một người rất có nội hàm, chắc chắn sẽ không vì vẻ ngoài của cô không đủ tinh tế mà không thích cô đâu."

Giang Nhã Tuyên nghe 602 bảo đảm, lúc này mới cao hứng gật đầu. 602 thấy đã trấn an cô thành công, lúc này mới nói tới vấn đề khác: "Nếu thật sự không được cậu ta thích, vậy thì cũng không cần để ý, bản thân cô tự có hào quang của nữ chính."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!