Chương 18: (Vô Đề)

Đại khái là bởi vì ánh mắt Nguyên Tự quá mức chuyên chú, Tạ Manh liền cảm thấy  kỳ quái mà nhìn về phía anh.

Nguyên Tự cúi đầu tránh đi ánh mắt của Tạ Manh, rung động không thể giải thích trong lòng ban nãy cũng bị anh áp xuống, anh thuận miệng đổi chủ đề: "Đi thôi! Nhóc con kia chắc chắn hiện tại đang khóc đến đáng thương rồi, về nhà không biết sẽ còn ầm ĩ thế nào nữa."

"Có sao đâu? Khóc năm ba bữa, tự nhiên sẽ quên thôi." Tạ Manh không chút bận tâm, cúi đầu nhìn bậc thang dưới chân.

Nguyên Tự lại ngẩng đầu nhìn cô, gió thổi qua làm tóc cô tung bay như nhảy múa, lúc đi ngang qua anh, sợi tóc còn ở trên mặt anh cọ cọ. Nguyên Tự chỉ cảm thấy giật mình, lập tức lùi về phía sau tránh đi cảm giác bất chợt, sau đó tùy ý trả lời cô: "Nó khóc, dĩ nhiên sẽ thật thuơng tâm, cũng thật sự đau khổ. Đây cũng không phải là chuyện mà tuổi của nó có thể trải qua."

"Ồ."

Tạ Manh mỉm cười, đứng dưới chân cầu thang ngẩng đầu nhìn Nguyên Tự, trên mặt toàn là châm chọc.

Tạ Manh nói: "Đời người ngắn ngủi, chính là nói cuộc đời không quá dài. Nhưng trong cuộc đời ngắn ngủi này, phần lớn mọi người đều là sướng ít khổ nhiều. Đúng là hầu hết mọi người không nhất thiết phải trải qua việc bị mẹ mình vứt bỏ, nhưng người ta cũng trải qua không ít khổ. Ngược lại cũng không cần đem đau khổ của nó phóng đại đến trăm lần như vậy đâu, nghĩ đến những chuyện vui vẻ nhiều một chút, sẽ liền cảm thấy vui vẻ."

Nói xong, Tạ Manh cũng không thèm để ý, cô nói những lời này cũng chỉ vì muốn xả giận với Nguyên Tự thôi. Cô không hài lòng việc Nguyên Tự hiện tại  vì cái này hài tử tương lai hùng đánh hạ nền, giống như trong truyện vậy, bất luận nhóc con có làm cái gì, vẫn luôn là một câu: Nó còn nhỏ, nó bị mẹ mình bỏ rơi. Chỉ một câu nói đơn giản như vậy là có thể để Nguyên Tư Lập muốn làm gì thì làm.

Rốt cuộc, Nguyên Tự còn xem trọng cháu trai này tới mức nào chứ? Bởi vì vị cháu trai này mới cùng nữ chủ qua lại, chính mình hiện tại liền đi theo khuất phục, mặt sau chính mình còn không được quỳ dưỡng hắn? Kia thật đúng là, có thể chết rất xa chết rất xa đi thôi!

Vốn tưởng rằng sau khi cô nói xong những lời đó, Nguyên Tự khẳng định sẽ nổi giận, thậm chí còn có thể sẽ ở đây náo một trận với cô.

Nhưng ngoài dự đoán chính là, Nguyên Tự phía đối diện đột nhiên cong khóe môi cười với cô.

Tạ Manh: "…"

Lúc đó, Nguyên Tự cũng không có nghĩ tới sẽ cười. Nhưng có đôi khi mọi chuyện chính là xảy ra trong lúc vô tình như vậy, sau đó đều không thể không chế!

Gương mặt Nguyên Tự luôn là mặt lạnh, cho nên trong tưởng tượng của Tạ Manh, lúc anh cười cũng là loại lạnh lùng như vậy, cho dù có cười ôn nhu dịu dàng, cũng sẽ tràn ngập hương vị đàn ông.

Nhưng mà, Nguyên Tự mặt lạnh này khi cười rộ lên thế nhưng lại có hai má lúm đồng tiền nhàn nhạt. Chỉ cần cười lên, khí thế lãnh khốc trong nháy mắt bị bốc hơi sạch sẽ, chỉ còn lưu lại cảm giác thiếu niên mười phần tươi cười, ngọt đến phát ngấy, lại phảng phất như mang theo ánh sáng, làm người ta hoàn toàn không thể rời mắt.

Tạ Manh vẻ mặt dại ra: "… âu, mai, gót!"

Trên thế giới luôn có những người mâu thuẫn như thế, Nguyên Tự chính là loại người này, lúc không cười chính là một tổng tài bá đạo tiêu chuẩn, lạnh mặt, mày nhăn, các giám đốc trong công ty nháy mắt bị dọa đến không nói ra lời.

Nhưng khi cười lên, so với nam ca sĩ đáng yêu nhất giới giải trí – Lâm Công Ninh còn muốn đáng yêu hơn.

Thật sự không thể không nói, Nguyên Tự cười lên… Cũng cmn quá đáng yêu đi!!!

Tạ Manh chậm rãi trừng lớn mắt, hưng phấn nói: "Đây chính là lý do anh không cười? Khó trách anh không dám cười."

Nguyên Tự sửng sốt, chợt hiểu đã xảy ta chuyện gì, nhíu mày duỗi tay che miệng cô lại: "Câm miệng, đừng nói nữa."

Tạ Manh đẩy tay anh ra, sau đó ha ha ha ha cười lớn: "Thì ra anh cười lên sẽ như thế này nha. Nếu anh mà dám cười như vậy ở công ty, còn ai sẽ nghe lời anh nữa chứ? Bất quá cũng có liên quan gì đâu? Tự Tự, anh cười lên rất đẹp, tôi rất thích  anh cười như vậy."

Nguyên Tự không biết câu nói này của cô là thật lòng anh dối trá, là chế giễu anh hay vẫn là khen anh?

Tuy nhiên dù là loại nào, anh không thể không nói, Tạ Manh nói trắng ra gần như tỏ tình như vậy, khiến cho anh có chút sung sướng trong lòng.

Không khí tươi cười của hai người khiến cho những người đứng cách đó không xa quay đầu lại nhìn bọn họ, rõ ràng là một bầu không khí thật bi thương, mọi người cũng không khỏi bị sự vui vẻ của hai người cảm nhiễm. Đứng dưới sân tắm mình dưới ánh mặt trời, thật ra hai người thật sự rất xứng đôi.

Tạ Manh khi cười lên cũng rất đẹp, thậm chí có thể cùng ánh nắng tranh nhau tỏa sáng, Nguyên Tự nghĩ.

Tạ Manh vậy mà lại si mê nụ cười của mình? Nguyên Tự không hiểu, đúng thật là bởi vì anh cười quá mức ngọt, cho nên từ sau khi tiếp nhận công ty, anh liền không cười nữa. Lúc cười  mang theo má lúm đồng tiền cũng không tính là gì, lại còn mang theo hương vị ngọt ngào, sự uy nghiêm của tổng tài không còn sót lại một chút!

Tạ Manh cảm khái nói: "Sao lại có người khi cười lại có cảm giác khác biệt như vậy chứ?"

Hỏi thì hỏi vậy thôi, tất nhiên cô cũng biết dễ gì Nguyên Tự chịu trả lời. Cô mỉm cười muốn đưa tay chọc anh, Nguyên Tự bất đắc dĩ lấy tay chặn lại, thấy bộ dáng kiên trì của Tạ Manh, trong lòng anh  mềm nhũn, buông lỏng kiềm chế. Tạ Manh không nghĩ tới anh đột nhiên buông tay, trực tiếp ngã nhào vào ngực anh.

Giống như cảm giác khi anh đỡ lấy eo nhỏ của cô vào tối hôm đó. Lúc này, cô vẫn như cũ mềm mại trong ngực. Nếu không phải có đủ tự chủ, chỉ sợ anh đã đưa tay ra ôm cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!