Tạ Manh mặc một thân đơn giản, sau đó một đường chạy như bay ra khỏi công ty Nguyên Tự, cô quay đầu lại nhìn thoáng qua, quả nhiên Nguyên Tự khuông đuổi theo cô tới dây.
Chứ còn gì nữa! Một đại tổng tài đuổi theo sau lưng cô thì còn ra bộ dáng gì!
Cô cười đắc ý, hai tay đưa ra sau, vừa nhảy vừa hớn hở hát:
"Cuộc gặp gỡ tốt nhất của chúng ta
Là tháng tư như hiện tại
Tơ liễu vỗ về đường phố đó
Sôi nổi như một trận tuyết lớn
Em hát bài hát của tôi thật nhẹ nhàng
Tôi vì được yêu thương mà vừa vui vừa sợ
Bên trong mỗi bài bát hay
Ít nhiều cũng có chuyện xưa làm nền
Cuộc chia tay tốt nhất của chúng ta
Là như bây giờ, không đỏ mắt
Vì em mà xuất hiện những vui buồn
Xin phép lưu lại những kỷ niệm năm ấy
Sáng hôm sau sẽ chỉ là giấc mơ
……" 《Giọng ca tuyệt nhất》
- Hứa Tung (*) bài hát t để ở đầu chương, vì không có vietsub nên t dịch đại khái thôi chứ không dịch kĩ lắm, mọi người thông cảm nha hiuhiu
Tiếng ca quanh quẩn trên quảng trường công ty, giọng hát ngọt ngào của cô thu hút mọi người xung quanh khiến họ không ngừng quay đầu nhìn lại. Tiết trời tháng 12, người đi đường đều đã trùm kín quần áo, co vai rụt cổ, nhưng mọi người vẫn bị hấp dẫn bởi… giọng hát khó nghe, tuy rằng âm thanh rất êm tai, nhưng giai điệu quá… "nhấp nhô".
Nguyên Tự đứng trước cửa sổ sát đất trong văn phòng nhìn ra, chỉ thấy bóng dáng vui sướng của cô gái chậm rãi biến mất trong tầm nhìn của anh.
Cửa văn phòng mở ra, một người đàn ông mang chiếc kính gọng vàng tiến vào, anh nhìn Nguyên Tự hỏi: "Chuyện này… cậu cũng không lừa được lâu đâu, 3 tháng sau sẽ phải công bố, đây là đạo đức nghề nghiệp của tôi."
Nguyên Tự gật đầu: "Ba tháng? Nhiêu đây cũng đủ rồi."
Người đàn ông khẽ cười một tiếng, ngồi vào chiếc ghế trước bàn, hỏi anh: "Đủ rồi? Thế nào là đủ? Cậu giấu cô ấy nói cậu không muốn ly hôn là bởi vì chưa đứng vững, nhưng trên thực tế, thời gian 4 năm đã quá đủ để cậu ăn sâu bén rễ trong công ty rồi, hiện tại còn có con cáo già nào dám chọc cậu chứ?"
Nguyên Tự xoay người nhìn anh, sau đó cười lạnh nói: "Tôi cũng không có gạt cô ấy, việc ông nội qua đời đúng thật là đã làm công ty rung chuyển một trận, đám cổ đông ngo ngoe rục rịch. Ông nội không công bố di chúc, nói cách khác là ông cho tôi thời gian ba tháng, tôi nghĩ cũng là vì hiện tại."
"Ừm hửm!" Người đàn ông đứng dậy, sửa lại cà vạt, sau đó dùng bộ dáng mặt người dạ thú nói: "Có thể lắm, dù sao di chúc lão gia tử để lại đúng thật là hoang đường. Cũng không biết ba tháng sau khi chị dâu nghe di chúc này sẽ phản ứng thế nào nhỉ?"
Đại khái không phải lần đầu tiên nghĩ tới việc này, cho nên người đàn ông vừa nói xong, Nguyên Tự liền nghĩ đến bộ dáng nhe răng múa vuốt của Tạ Manh, vậy mà lại có một chút ý cười.
Người đàn ông đối diện đúng lúc nhìn Nguyên Tự, thấy anh cười, cả người hắn đột nhiên ngây ra một chút, đứng dậy kêu: "Nguyên Tự, cậu…"
Nguyên Tự cũng không nghĩ tới sẽ cười trước mặt anh ta, nhìn biểu tình hoảng hốt của người đàn ông sau khi thấy anh cười, lập tức đứng dậy quát: "Cút đi!"
"Không phải, cậu…"
"Tôi nói, cút!" Nguyên Tự lạnh mặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!