"Không được đâu. Bạn học Lục còn đang đợi..."
Tôi không nghe thấy gì đâu nha.
"Được thôi, ý cậu là cậu rảnh đúng không?" Tôi vẫn cười.
Nguyễn Miên Miên căng thẳng nuốt một ngụm nước miếng, rồi lúng túng đáp:
"Được... được thôi..."
Tôi cười tươi rói, khoác vai cô ấy rồi vui vẻ kéo cô ấy đi đến căng
-tin.
"A——" Tôi gắp một miếng thịt, cẩn thận đưa tới trước mặt Nguyễn Miên Miên.
Đứa nhỏ này, tôi nói mời cô ấy ăn một bữa coi như là quà kết bạn, vậy mà cô ấy cứ nhất quyết từ chối, làm như bữa ăn tôi mời là thứ gì đó đáng sợ lắm vậy.
Cho cô ấy tự mình chọn món, cô ấy chọn món nào cũng toàn là màu xanh, không có được nổi một miếng thịt. Tôi nhìn mà tình mẫu tử cũng phải trỗi dậy.
Mặt cô ấy đỏ bừng, ngượng ngùng nhìn tôi, sau đó mới cúi đầu cắn lấy miếng thịt.
Tôi rút miếng khăn giấy, cẩn thận lau khóe miệng cho cô ấy.
[Độ hảo cảm +20. Hiện tại độ hảo cảm là -30.]
!!!! Đơn giản vậy sao?!
Tôi mừng như bắt được vàng, thái độ càng thêm ân cần, giọng nói cũng bất giác nhỏ nhẹ hơn:
"Miên Miên à, ăn thêm chút nữa đi, phải bồi bổ thân thể nhiều vào, cậu xem cậu gầy thế nào rồi kìa."
Mặt cô ấy càng đỏ hơn.
Tôi có chút tò mò, mặt cô ấy sao lại đỏ như cái ấm nước sôi rồi.
Còn chưa kịp đợi tôi tiếp tục lấy lòng cô ấy, thì bỗng có một cơn gió hôi thối thổi về hướng tôi. Giây tiếp theo tôi liền nghe thấy một giọng nói giận dữ vang lên:
"Cố Thời Uyên, cô đúng là người phụ nữ độc ác, lại đang bắt nạt Miên Miên của tôi!"
Tôi không nói nên lời, lạnh lùng nhìn cậu ta một cái..... Người anh em, anh mắc chứng hoang tưởng bị hại hả?
Tựa như trước giờ chưa từng bị ai nhìn kiểu đó, cậu ta sững lại vài giây, rồi lại nhanh chóng khôi phục lại vẻ vênh váo:
"Nhìn cái gì mà nhìn! Tôi sẽ không để cô bắt nạt Miên Miên nữa! Miên Miên, chúng ta đi thôi."
Không thể không nói, khí thế cậu ta trông chẳng khác nào con gà chiến.
Nhưng này, cậu muốn đi thì cứ tự mình đi, đừng có mà mang nữ chính của tôi theo chứ.
Tôi lập tức hoảng, kéo Nguyễn Miên Miên ôm vào lòng mình:
"Cậu là cái thá gì của cô ấy mà đòi dắt cô ấy đi? Cậu còn không thèm xem lại coi mình mấy cân mấy lượng à?"
Lục Thừa Vũ tức đến đỏ bừng mặt:
"Cô... cô! Cả trường này ai mà chẳng biết, Miên Miên là bạn gái tôi!!!"
"Tôi không biết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!