Nhưng vừa đến cửa nhà vệ sinh, tôi đã nghe thấy giọng nói của kẻ đã gây ra vết thương trên môi tôi.
"Xin ông đấy!! Chuyện tiền bạc, tôi nhất định sẽ tìm cách! Làm ơn, làm ơn đi mà, ca phẫu thuật của bố tôi không thể trì hoãn được nữa! Tôi xin ông đấy, xin ông hãy đợi tôi thêm một thời gian nữa..."
... Thì ra chân tướng là như vậy sao.
Những lời tôi đã nói với cô ấy lúc trước, thật quá cay nghiệt.
Tôi bỗng muốn tự vả mình mấy cái.
Tiếng nghẹn ngào của Nguyễn Miên Miên vang lên trong không gian yên tĩnh. Tôi lặng lẽ quay đi, rút điện thoại ra, không suy nghĩ nhiều mà mua ngay chiếc túi da cao cấp mà cô ấy đã đăng bán trên nền tảng với giá cao.
Số tiền này... có lẽ có thể giúp cô ấy trụ thêm một khoảng thời gian nữa.
Quay lại lớp học, mọi người đã đi hết, tôi lặng lẽ về chỗ ngồi xuống.
Tôi cảm thấy rất mệt.
Tại sao tác giả lại đổ dồn tất cả ác ý của mình lên nữ chính?
Ngay cả cái tên cũng đầy sự trêu đùa, "Nguyễn Miên Miên", cứ như là được sinh ra để làm cô vợ nhỏ ngoan ngoãn của nam chính.
Xuất thân bi thảm, chịu thương chịu khó, bị tất cả mọi người xung quanh đối xử tệ bạc, mọi đau khổ mà cô ấy gánh chịu chỉ là để phù hợp với hình tượng một bông hoa nhỏ thuần khiết, để xứng đáng với nam chính mà thôi.
Mang theo nỗi bất bình, tôi dần thiếp đi.
Đến khi mở mắt ra, tôi giật mình.
Trước mặt, Nguyễn Miên Miên đang nhìn tôi với ánh mắt sâu thẳm.
Không còn chút bóng dáng nào của bông hoa nhỏ thuần khiết lúc trước.
Không đợi tôi kịp tỉnh táo.
Cô ấy đột ngột hôn lên môi tôi.
Rát... môi tôi lại đau rồi…
Tôi hơi hoang mang, thử giãy giụa một chút.
Nhưng không ngờ cô ấy lại giống như bị gỡ bỏ phong ấn, trực tiếp đè tôi xuống bàn.
Eo đụng vào mặt bàn lạnh giá làm tôi rùng mình một cái.
Cô ấy lại càng hôn sâu hơn…
... Ừm. Một mỹ nhân cuồng nhiệt thế này, tôi thực sự có chút không chống đỡ nổi.
Tôi bắt đầu thấy khó thở, cố đẩy cô ấy ra.
Nhưng cô ấy lại thuận thế nắm chặt tay tôi, tiếp tục ghì chặt xuống bàn.
Cái quái gì! Chẳng phải nói là thuần khiết sao! Sao lại hôn giỏi như thế này…
Tôi không phục lắm, hơi ngửa cổ, mạnh mẽ đáp trả nụ hôn của cô ấy..... Đến khi tôi sắp chếc vì thiếu dưỡng khí, cuối cùng cô ấy cũng chịu buông ra!
Tôi thở hổn hển, nhìn thấy đôi mắt ửng đỏ của cô ấy, cùng đôi môi căng mọng…
Khoan đã... sao tự dưng lại nhiệt tình thế này?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!