Isagi không rõ bản thân đã khóc bao nhiêu lâu. Cậu chỉ biết khi bản thân buông cậu trai hoa hồng vàng thì trời chỉ còn lác đác vài hạt mưa.
Trái tim cậu cũng chẳng còn đau đớn nữa, có lẽ cậu phải chấp nhận việc bản thân đã chết.
Chấp nhận rằng Isagi sẽ không còn được ở bên gia đình mình nữa.
Isagi nghĩ rồi ngước mặt lên nhìn Bachira, bây giờ cậu mới có thể nhìn rõ dung mạo của cậu ta.
Mái tóc vì ướt mà dính sát vào hai bên má, cả khuôn mặt nhìn trông vô cùng trẻ hay cũng có thể gọi là non chẹt, người khác nhìn vào thì có lẽ đa số sẽ nghĩ rằng cậu ta nhỏ tuổi hơn Isagi nhiều. Đôi mắt vàng nhạt rực rỡ đang nhìn chằm chằm cậu vô cùng dịu dàng.
Isagi có chút ngại ngùng, tai cậu đỏ ửng.
"Chắc cũng không còn sớm nữa, cậu.. có muốn về nhà tớ không?" Bachira cất tiếng hỏi.
Isagi cảm nhận được hơi nóng từ cơ thể cậu ta, khuôn mặt cậu ta thì lại đỏ đến tận mang tai.
Một lần nữa cảm giác có lỗi chiếm lấy tâm trí Isagi.
"Không lẽ cậu bị thấm mưa nên cảm rồi sao?" Isagi vội vàng đưa tay chạm vào trán cậu trai hoa hồng vàng.
Bachira mấp máy môi không biết nói như thế nào.
"A có lẽ tớ bị cảm thật rồi..." Bachira nhỏ giọng nói.
5
Bởi cơ thể không được khỏe nên trái tim mới đập nhanh như thế này.
Isagi nghe xong thì trái tim như muốn nổ tung.
Mình đã làm gì thế này.
Thấy Isagi trở nên buồn bã, Bachira mới nhận ra bản thân vừa nói thứ gì.
"K
-không phải lỗi của Isagi đâu, tớ tự nguyện ở lại với cậu mà.." Bachira lắp bắp nói.
"Ơ, nhưng-"
Isagi định nói gì đó thì Bachira bỗng ngắt lời.
"Bây giờ thì về nhà tớ nhé, Isagi?" Cậu ta mỉm cười nói.
Bachira dễ thương quá, cậu đã bị cám dỗ.
Isagi chẳng nghĩ gì nhiều mà gật đầu. Nương theo cái kéo tay của Bachira mà đi về nhà cậu ta.
Đi được một lúc, Bachira bỗng nói.
"Nè nè Isagi, có phải tớ là người duy nhất nhìn thấy cậu không?" Bachira tò mò hỏi.
Isagi suy nghĩ một thoáng rồi nói.
"Hmm, tớ cũng không rõ có bao nhiêu người có thể nhìn thấy tớ nữa. Hiện tại thì chỉ có cậu v-"
1
"Tớ rất vui vì bản thân là người duy nhất nhìn thấy Isagi. Thế bây giờ chúng ta làm bạn nhé?" Bachira cười hihi haha nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!