Isagi nhìn Chigiri dần khuất bóng ở phía xa rồi tự hỏi.
Gấp gáp đến thế nhưng sao anh ta lại không chạy thật nhanh cho kịp thời gian mà lại còn đi tản bộ?
Không lẽ khi nãy ông chú kia làm chân Chigiri bị thương sao?
Thấy suy nghĩ của mình có vẻ hợp lý, Isagi lắc đầu tặc lưỡi.
Cái người này toàn chịu đựng một mình!
Cậu chầm chậm đứng dậy rồi cất bước về một hướng vô định.
Isagi vừa đi vừa nghĩ về những chuyện đã xảy ra với mình.
Từ giả thuyết của Chigiri về ông chú kia cho đến những người có thể nhìn thấy và chạm vào cậu.
Rốt cuộc là do đâu mà họ lại có khả năng đó?
Isagi cậu có thật sự chết hay chưa?
Và vết thương trên tay Isagi vẫn là một bí ẩn.
Có lẽ hôm nay cậu phải về thăm nhà rồi.
Và cả trường học nữa.
Nghĩ rồi Isagi chuyển hướng đi về phía nơi Bachira đang ở đó.
Chắc có lẽ giờ này cậu ta lại đang ngủ gật trên lớp rồi.
Chẳng mấy chốc, cậu đã đứng trước cổng trường học.
Isagi không vội vào trong, cậu đi vòng quanh ngôi trường ngắm nhìn xung quanh.
Isagi cố giữ cho bản thân mình không nghĩ ngợi lung tung.
Đi đến trước hàng rào sờn cũ, cậu dùng tay chạm vào nó.
Thật tồi tệ khi từng góc khuất trong khuôn viên trường này, Isagi đều đã đi qua, thậm chí là vô số lần.
Và chính cái hàng rào này lại là mở đầu và kết thúc cho cơn ác mộng của cậu.
Nỗi sợ hãi và tuyệt vọng dần dâng lên, khi nó sắp thao túng trái tim Isagi thì cậu nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
"Isagiiii."
Isagi nén những cảm xúc tiêu cực xuống đáy lòng, từ từ quay sang hướng giọng nói phát ra.
"Bachir
-hự"
Chưa kịp nói hết cậu, Bachira đã lao đến ôm chầm lấy cậu. Isagi mất đà mà ngã xuống.
Cậu ta cười vui vẻ, đầu dụi dụi vào cổ cậu.
"Tớ nhớ cậu lắm đó, cậu đã đi đâu mấy ngày nay vậy, Isagi?"
Isagi khó hiểu nhíu mày, cậu thản nhiên nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!