Isagi nằm với tư thế bị Rin ôm chặt lấy, cậu không dám cử động dù chỉ là một ngón tay vì sợ người đang thở đều đều kia sẽ thức giấc.
Isagi đành bất lực chịu trận mà thả lỏng người.
Cậu từ từ chìm vào suy nghĩ của bản thân mình.
Câu hỏi lớn nhất ở đây là vì sao Rin và Bachira lại nhìn thấy và chạm được vào cậu?
2
Đám sương quái dị đó là như thế nào và cả những tiếng cười man rợn Isagi đã nghe thấy hôm đó nữa?
Cậu nhìn xuống vết thương đang đóng vảy ở mu bàn tay mờ ảo của mình.
Liệu còn ai có thể nhìn thấy và chạm vào Isagi nữa không?
1
Cậu lại nghĩ tới ba mẹ mình, Isagi thật sự vô cùng nhớ họ.
Ước gì
Ước gì cậu chưa chết.
Ước gì
Bản thân cậu đã chống cự dù chỉ một chút.
Nếu vậy Isagi đã có thể ở bên họ lâu hơn rồi và cả ước mơ vô địch thế giới của cậu nữa.
1
Càng nghĩ, Isagi càng cảm thấy đau đớn khôn xiết.
Những suy nghĩ tiêu cực đó cứ như hố sâu vô tận kéo lấy cậu từng chút một rơi vào, Isagi cố gắng vùng vẫy thoát ra nhưng không tài nào chống cự được.
Nỗi đau này vô cùng kì lạ, cảm giác như hàng ngàn kim châm găm vào da thịt rồi xé nát cậu.
Mắt cậu vô tình va trúng mu bàn tay, vết thương ở đó không hiểu sao mà vô cùng quỷ dị. Isagi cảm thấy nó vô cùng giống mặt người đang cười với cậu.
Isagi bỗng nghe thấy tiếng gió thổi.
Nhưng rõ ràng đây là phòng kín.
Cậu im lặng lắng nghe, càng nghe Isagi càng cảm thấy đó không còn là tiếng gió.
Mà là tiếng vô số người đang gào thét thảm thiết một cách man rợn.
Một lần nữa cậu lại nghe tiếng nhịp tim của mình vang lên dữ dội.
Thình thịch.
Thình thịch.
"Isagi, có chuyện gì sao?"
Giọng nói mơ ngủ của Rin bất chợt vang lên, bầu không khí yên tĩnh trở lại. Tiếng gió lẫn tiếng tim đập đều biến mất như chưa từng xuất hiện.
Cậu ta cọ cọ mặt vào tay cậu với cặp mắt lim dim.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!