Chương 1: Chap 1

Cậu

-Isagi Yoichi biết rằng bản thân đã chết rồi.

Cái cảm giác đau đớn khi cơ thể bị va đập mạnh xuống mặt đất vẫn đang quẩn quanh trong tâm trí cậu. Sau khi cơn đau khủng khiếp đó qua đi, cả cơ thể và tâm trí cậu đều nhẹ tênh như bông. Và lúc này, cậu biết, cậu chết rồi.

3

Lúc đầu, khi biết bản thân mình đã chết, Isagi vô cùng hoang mang, nửa tin nửa ngờ nhưng khi bàn tay cậu xuyên qua cơ thể của người đi đường xung quanh. Isagi có thể chắc chắn rằng mình đã rời khỏi thể xác rồi, giờ chỉ còn là một linh hồn nhỏ bé.

Khi biết được điều đó tâm trí Isagi thoáng qua chút cảm giác nhẹ nhõm nhưng nhanh chóng cảm xúc đó lại thay bằng sự lo lắng.

Ba mẹ cậu còn đang ở nhà đợi cậu về, nếu biết rằng con trai mình

- đứa nhóc mà sáng hôm nay vừa rửa bát giúp mẹ vừa cười đến tít mắt vì được khen đã không còn trên đời nữa thì liệu họ có chịu nỗi cú sốc này không?

Rồi Isagi cậu sẽ trôi về đâu? Sẽ tới thiên đường hay địa ngục? Liệu có bị trừng phạt như cậu thường hay được nghe kể không?

Sau một khoảng thời gian trầm ngâm, Isagi quyết định tạm gác lại những suy nghĩ đó. Cậu đi tới bờ sông, nơi mà cậu thường hay tới khi cảm xúc hỗn độn.

Cậu ngồi đó thật lâu, thật lâu.

Khi Isagi trở về nhà, cậu thấy ba mẹ mình lẳng lặng ngồi trước ảnh thờ của bản thân, ánh mắt họ không biểu lộ bất cứ cảm xúc rõ ràng nào, chỉ có sự trống rỗng. Nhưng quần thâm dưới mắt và dáng vẻ tiền tụy của họ lại thể hiện sự rời đi của cậu đã đem lại nỗi đau đớn khôn xiết chừng nào.

Isagi không nỡ nhìn tiếp, chỉ mong họ có thể hiểu rằng đây là sự giải thoát dành cho cậu. Xin lỗi vì chưa làm được gì cho họ mà đã rời đi, xin lỗi vì từ giờ họ chỉ có thể nương tựa vào nhau mà sống tiếp. Nếu có kiếp sau, Isagi Yoichi này vẫn mong có thể làm con của ba mẹ.

Cậu tiến lại gần và ôm họ thật chặt dù biết rằng họ sẽ không cảm nhận được cái ôm đó. Hệt như khi còn nhỏ, ba mẹ Isagi đều tặng cậu một cái ôm chặt như vậy để thể hiện tình thương da diết dành cho cậu. Bây giờ, Isagi dùng cái ôm đó để bày tỏ lòng biết ơn của bản thân trước khi rời đi, rời khỏi thế gian này.

Isagi dần buông ba mẹ mình ra, đè nén sự nuối tiếc và đau khổ của bản thân xuống đáy lòng. Cậu lưu luyến nhìn nơi bản thân thuộc về suốt 15 năm qua rồi bước ra khỏi cửa.

Isagi nhắm chặt hai mắt, cậu bước đi, không nỡ quay mặt lại, sợ bản thân sẽ trở nên yếu đuối mà không muốn rời xa. Căn nhà dần dần khuất xa trong đám sương sớm. Khi Isagi mở mắt ra, cậu mới nhận ra bản thân mình đang đứng trước trường học.

Mi mắt cậu rũ xuống, từng bước từng bước đi vào trường. Khi đến trước cửa lớp, cậu thấy lác đác vài bông hoa hồng và hoa cúc trắng được đặt trên chiếc bàn của mình, nơi mà trước đó là chỗ để bọn bạn cùng lớp vẽ xằng bậy bằng phấn hay vứt kẹo cao su.

Isagi không bất ngờ khi nhìn thấy cảnh này lắm, trước đó cậu cũng có được bạn bè yêu quý lắm đâu.

Rồi chợt Isagi nhìn thấy một cậu trai kì lạ. Cậu ta đeo tai nghe, mặc đồng phục học sinh trường, có mái tóc đen sẫm, dưới đuôi tóc lại có vài sợi hoe vàng.

Isagi tò mò lại gần chỗ ngồi của mình.

"Bachira... Meguru?" Cậu nhìn vào bảng tên cậu ta.

À, hình như là cậu bạn lớp bên cạnh.

Cậu ta đặt lên bàn Isagi một bông hoa hồng vàng và ngồi gục mặt ở đó trầm ngâm rất lâu. Ánh mắt cậu ta ánh lên nỗi buồn không sao diễn tả nỗi.

Isagi có chút ngạc nhiên vì ánh mắt đó. Cậu không hề quen Bachira, thậm chí là chưa từng gặp. Vả lại, Isagi nghĩ rằng mình cũng chẳng phải loại nổi tiếng gì trong trường mà lại được nhiều bạn biết đến. Nhưng trong lòng Isagi cảm thấy vui vẻ đôi chút vì trên đời này còn có người bạn thật lòng yêu thương cậu như vậy.

Bỗng một tiếng tách cắt ngang suy nghĩ của cậu.

Một giọt nước rơi xuống cành hoa hồng vàng. Cậu nhìn xuống đám hoa được đặt trên bàn.

Tách.

Rồi lại một giọt nữa rơi xuống

Isagi khó hiểu ngước lên, cậu bạn kia đang khóc!?

Hả..?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!