Chương 8: (Vô Đề)

Nhìn theo chiếc máy bay cất cánh đưa Tiểu Phong về Trung Quốc, N. R thấy lòng chợt buồn. Cô thấy quý thằng bé đó và ước gì đừng có chiến tranh, đừng có tàn khốc như thế. Bản thân cô, là người hiểu rõ nhất sự nghiêm trọng của vụ việc lần này. Đã có những người nằm xuống, và không biết sẽ còn bao nhiêu người nằm xuống.

Giáo phái Thiên Hà, dường như lập ra để đối đầu với Interpol. Vụ tấn công Capside giống như một cuộc phô trương thanh danh của chúng. Chúng không ngại đối đầu với Interpol, nghĩa là không ngại đối đầu với cả thế giới. Nhưng nếu như, chúng làm được cái việc đó là liên kết toàn bộ thế lực đen tối của thế giới lại, thì có lẽ sẽ không dừng lại một trận chiến quy mô lớn, kéo theo nhiều lực lượng quân sự hùng hậu vào.

Chúng đã ngấm ngầm gây dựng bao nhiêu năm nay, tiềm lực của chúng đến đâu cũng không ai nắm rõ được.

Không yên tâm để Tiểu Phong về Trung Quốc một mình, cô đã nhờ Shin đưa thằng bé về đó. Cô hy vọng, sau trận chiến kinh hoàng này, cô có thể quay lại đó tìm nó, đưa nó về Việt Nam, cho nó một gia đình như đã hứa.

-Làm gì mà đờ đẫn thế, N.R?

Commet cũng ngẩng đầu nhìn lên trời, lúc này chỉ còn tiếng ù ù của máy bay vang lại mà thôi.

-Không có gì? Máy bay cho chúng ta sẽ cất cánh lúc mấy giờ?

-Hai tiếng nữa.

-Anh nghĩ đến Nhật có phải là cách hay nhất không?

-Tôi nghĩ vậy. Tôi vừa lệnh cho Spider và Uranus quay về Mỹ đón tiến sĩ Fenton qua đó.

-Cha nuôi tôi đang ở Mỹ à?

- Carol ngạc nhiên hỏi.

-Phải, tôi nghĩ ông ấy sẽ đến Nhật ngay nếu biết tin cô còn sống. Mặc dù đã không còn làm trong trung tâm nghiên cứu cho Interpol, nhưng ông ấy vẫn chủ động liên hệ với Tổng tư lệnh yêu cầu được góp sức với chúng ta.

-Phải, nếu có cha tôi, mọi chuyện sẽ đơn giản đi nhiều.

- Cô gật đầu.

- SIS hiện đã bị phá hủy trong vụ tấn công vào tòa nhà trung tâm nên chúng ta cần có một chương trình chạy thay thế nó.

-Tiến sĩ nói rằng ông ấy có thể tìm ra được vị trí của chúng.

- Commet thêm vào.

-Thật chứ?

-Phải, qua bộ tín hiệu gắn trên mình Đenphin.

Đenphin là tàu ngầm hiện đại nhất của Interpol, đã bị giáo phái Thiên Hà cướp khi chúng tấn công vào trung tâm Interpol ở Ai Cập.

-Đúng rồi, tôi quên mất là trên người Đenphin cũng gắn một thiết bị giống như trên người chúng ta. Giáo sư Tagasi hiện cũng đang trên đường từ khu nghiên cứu về Nhật Bản, hy vọng hai người họ làm việc cùng nhau sẽ tạo ra kết quả như mong đợi.

Rồi như nhớ ra, cô hỏi tiếp:

-Thầy Tagasi dạo này khỏe không?

-Tưởng cô hy sinh rồi nên ông ấy suy sụp lắm. Dù sao thì cô cũng là học trò cưng của ông ấy mà. Ông ấy cũng đã định về hưu rồi, nhưng vụ này đã làm ông ấy phải ở lại thêm một thời gian.

-Cha tôi và thầy đều là những người tận tâm tận lực với chúng ta. Nếu chúng ta không giải quyết được vụ này, thì đã uổng công những tháng ngày họ tôi luyện cho chúng ta ở Asel.

- N. R thở dài.

-Từ lúc cô trở về đến giờ, tôi thấy cô có vẻ trầm ngâm nhiều.

-Tôi đã có lúc tưởng như không thể còn sống được nữa, nên cảm giác cuộc sống quá ngắn ngủi. Chỉ e rằng sau trận này, chúng ta sẽ có những người nằm xuống. Đó là sự thật. Anh cũng biết mỗi lần vây bắt Eagle, Canary, Maple là chúng ta có bao nhiêu người phải bỏ mạng vì chúng. Chúng giống như quái vật vậy. Tôi thật sự thấy sợ.

-Cô lại đa cảm rồi…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!