Một ngày kinh hoàng nữa lại trôi qua. Vừa sang ngày mới, Commet đã ra lệnh ọi người chuẩn bị vũ khí để tiến vào trong rừng, truy theo dấu vết con quái vật kia. Chắc chắn nó chỉ quanh quẩn quanh ngôi miếu thần kia mà thôi, đó là mục tiêu của mọi người. Ở lại cùng Shin có Rose, Tiểu Phong và Cannon, còn lại tất cả lực lượng đều phải ra ngoài.
Nhóm Commet rời đi cũng đã qua một thời gian, lúc này trong hang tối chỉ có duy nhất ánh sáng từ đống lửa ở gần bên ngoài cửa hang. Bên cạnh đống lửa là Shin, đang nằm nghỉ. Tiểu Phong ôm Cambus trong lòng rì rầm trò chuyện cùng nó, hai tay vuốt ve bộ lông trắng như tuyết một cách thích thú. Rose lại cầm lên cuốn nhật kí của người đàn ông tên Johnson Walker. Mấy ngày hôm nay cô đã dịch ra được không ít thông tin có ích, mặc dù vẫn còn hơi rời rạc.
-Rose, tôi thấy cô cứ ôm mãi cuốn sổ đó, có thu hoạch thêm được gì không?
- Cannon ngồi bên kia đống lửa cất giọng hỏi.
-Có một chút, nhưng dù sao những chữ này hầu như đã mờ hết, tôi vừa đọc vừa đoán ra một chút thôi.
- Rose vẫn không ngẩng đầu lên.
- Anh muốn nghe những suy đoán của tôi không?
-Cô nói xem?
- Cannon có vẻ háo hức hỏi.
-Theo những gì tôi đọc được, cộng với những thứ mà hôm qua Shin và Apple phát hiện trong rừng rậm kia thì hòn đảo này có tên là Deus, có nghĩa là hòn đảo của các vị thần. Vị thần được bọn họ thờ chính là thần Rắn
- một trong những vị thần của nền văn minh Atlantic cổ đại.
-Atlantic? Ý cô là nền văn minh Atlantic này kéo dài tới tận tây nam Thái Bình Dương này?
-Có thể chứ.
- Rose nhún vai
- Tôi không thể khẳng định một trăm phần trăm là có, nhưng anh cũng không thể chứng minh được là nó không tồn tại. Theo truyền thuyết của bộ lạc nguyên thủy tại đây, Thần Rắn đã giúp cho họ tránh khỏi những cơn nổi giận của Thần Biển cứ mười năm lại xảy tới một lần. Cứ mười năm, Thần Biển lại nổi giận muốn chôn vùi tất cả mọi sinh linh trên mặt đất vào biển khơi, và chính thần Rắn là người đã đứng ra chiến đấu liên tục mười ngày mười đêm với thần Biển để cứu bộ lạc của họ.
Đền thờ trong rừng kia chính là nơi ở của Xà thần và nơi đó được gọi là cấm địa của bộ lạc. Họ nói rằng Xà thần luôn hóa thân thành một trong những tộc nhân của người, trong thân thể của những con rắn khổng lồ vĩ đại nhất. Aspire 04 chưa khai thác toàn bộ hòn đảo, một phần vì thiếu cung ứng, một phần khác vì còn e dè chính những lời đồn thổi về loài rắn khổng lồ này. Đã không ít người trong bọn họ chết dưới sức mạnh của loài động vật mang đầy tính thần thoại này.
-Trong cuốn nhật kí đó viết như vậy sao?
- Cannon nhíu mày hỏi.
-Đại loại như thế.
- Rose gật đầu
- Ngoài ra trong cuốn nhật ký này còn nhắc tới một kho báu.
-Kho báu?
-Phải, nghe nói trước đây, mỗi mười năm một lần, bộ lạc này sẽ phải dâng lên một cô gái đồng trinh cùng vô số của cải quý giá cho Xà thần để nhận được sự che chở của Xà thần trước cơn thịnh nộ của Hải thần.
-Nghe có vẻ như là truyền thuyết về cuộc chiến giữa các vị thần. Tôi thắc mắc là tại sao bọn họ rõ ràng là nhà khoa học lại ghi chép tỷ mỉ chuyện này như vậy?
-Trong này không chỉ có ghi chép của riêng người đàn ông tên Walker này.
-Rose lắc đầu.
- Khi dùng nhựa cây để xem lại những chỗ mực viết bị mờ, tôi phát hiện ra có hai loại nét chữ. Một nét chữ của Walker, còn lại một nét chữ khác tương đối giống trẻ con tập viết. Những ghi chép về truyền thuyết của bộ lạc này đều được viết bởi chính nét chữ trẻ con kia.
-Ồ…
- Cannon sửng sốt ngẩng đầu lên.
-Trong này thỉnh thoảng còn phát hiện một loại chữ viết rất lạ, giống như những chữ viết tượng hình trên vách hang tại đảo dẫn xuống kim tự tháp trong tam giác Bermuda. Chỉ là vài kí tự rất ngắn, tôi sẽ hỏi lại cái này ở chỗ Snowy, có thể cô ấy biết được ý nghĩa của nó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!