Nhìn vẻ mặt cứng đờ ra của Shin, Apple kinh ngạc hỏi:
-Sao anh nhìn tôi như nhìn quái vật thế?
Shin nuốt nước bọt cái ực rồi nói như thì thào với chính mình:
-Đứng im, đừng động đậy.
Nghe giọng của Shin, cộng với vẻ mặt cứng đơ của anh, Apple như hiểu ra chuyện gì đó. Lập tức cô chấn động toàn thân, vội đứng im như một khúc gỗ.
-Là cái gì thế?
- Cô run run giọng hỏi.
-Đừng nói gì cả, nhắm mắt lại.
- Shin vẫn cẩn trọng nhìn chằm chằm về phía đó.
Apple nghe anh răm rắp, vội nhắm chặt mắt lại. Bây giờ cô đã nghe rõ một tiếng động ở phía sau. Là tiếng xào xạc của lá cây.
-Dù nghe thấy bất cứ cái gì, hay cảm thấy bất cứ cái gì động vào mình cũng không được mở mắt ra, hiểu không?
- Shin thận trọng nhắc nhở.
Apple khẽ gật đầu.
-Được rồi.
- Shin thận trọng ngồi xuống, tay nắm lấy chuôi dao găm giắt ở chân lên.
Nhưng đúng lúc này, Apple nghe thấy một tiếng phì phì ở ngay bên tai, một hơi thở vô cùng hôi hám phả ngay vào mặt khiến cô không tự chủ được mở bừng mắt ra. Thứ đầu tiên cô nhìn thấy là hai ánh mắt đỏ như máu vô cùng lớn đang chiếu thẳng vào mình. Một cái đầu rắn to như đầu người, màu trắng bạc đang nghiên nghiêng nhìn mình. Toàn thân nó đu ở cành cao ngay trên đầu cô và buông thõng mình xuống nhìn con mồi.
Nhiều năm sau này, Apple luôn cảm thấy khổ sở khi nghĩ lại ánh mắt rắn đó, nếu như khi đó cô nghe lời Shin, đừng mở mắt ra...
Vừa nhận ra sinh vật gì đang ở cạnh mình, Apple cảm thấy toàn thân không còn chút sức lực nào nữa. Cô chỉ hét lên một tiếng như xé họng rồi buông mình rơi xuống phía dưới từ độ cao hơn 20 mét trước khi con rắn kịp thè lưỡi chạm vào mặt cô.
Shin giật mình chửi thầm một câu rồi vội phóng dao về phía con rắn khổng lồ khi nó rít lên một tiếng định phóng người theo Apple. Con dao găm đi không trật mục tiêu, cắm phập vào thân con rắn khiến máu theo đó phun ra.
Trong lúc con rắn oằn người lại thì anh vội nhìn xuống dưới tìm Apple, thầm thở phào khi thấy cô đã bám được vào một dây leo khác.
-Cô ổn chứ?
- Anh hỏi vọng xuống.
-Anh nghĩ là tôi có ổn không khi suýt chui vào bụng rắn.
- Apple gào lên rồi thả mình xuống đất một cách nhẹ nhàng, mặt vẫn không dấu nổi vẻ kinh hoàng.
-Đừng nói nhảm nữa, tự lo ình đi.
-Cẩn thận...
Apple vừa hét lên báo hiệu thì Shin cũng nghe thấy tiếng gió rít bên tại. Anh ngẩng phắt đầu dậy nhìn, chỉ thấy một cái đầu rắn đang hung hăng lao đến, miệng mở to như muốn nuốt chửng lấy anh. Một mùi tanh tưởi xộc vào mũi khiến anh choáng váng cả người. Không có chỗ để nhảy tránh, anh cũng chỉ có thể buông mình xuống dưới như Apple.
Nắm được vào một sợi dây rừng, anh tung người thả mình xuống đất. Con rắn bị thương lúc này không bỏ cuộc lao theo xuống dưới, để lộ ra toàn bộ cơ thể của nó.
Đó là một con rắn khổng lồ dài đến hơn 10 mét, toàn thân được phủ một lớp da màu trắng bạc, hai mắt đỏ như máu. Nó không quan tâm đến con mồi đầu tiên nữa, mà lúc này giận dữ lao theo kẻ đã làm nó bị thương. Shin vừa lộn 2 vòng dưới nền đất đầy lá cây rừng ẩm ướt, quát lên với Apple:
-Còn đứng đó ngẩn ngơ cái gì, không mau chạy đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!