Một cơn gió lạnh lùa vào trong lều vải khiến cho Rose đang co mình trong túi ngủ cũng phải mở choàng mắt tỉnh dậy, rùng mình một cơn. Sáng sớm ở đây thật quá lạnh! Trời vẫn tối đen. Rose bước ra ngoài, hướng về phía đống lửa đang leo lét cháy tiến tới. Cô nghe rõ cả tiếng nói chuyện rì rầm trong một lều vải khác. Cạnh đống lửa, Spider và một thành viên của đội đặc nhiệm vẫn đang ngồi gác.
Cô hướng mắt về phía Đông, nơi một chốc nữa ánh dương sẽ hiện ra, chỉ thấy đen kịt một màu dị thường.
"Sắp có bão. Tệ vậy sao?"
-Sao cô không ngủ thêm chút đi?
- Spider ngạc nhiên hỏi.
-Tôi không ngủ được nữa. Không khí có vẻ hơi ngột ngạt, như bị nén trong một quả cầu vậy. Hai anh ai mệt thì nghỉ chút đi, tôi thay ca cho.
-Chỉ có hai tiếng thôi mà.
- Spider cười.
Rose lại nhìn về hướng chiếc lều vải vẫn đang phát ra tiếng rì rầm, thỉnh thoảng lại có tiếng cười khúc khích đầy non nớt. Spider nhìn theo ánh mắt cô, thở dài:
-Haw vừa tỉnh lại, đang nói chuyện với Tiểu Phong. Chỉ e là anh ta không qua nổi trước khi trời sáng. Điều kiện hiện tại của chúng ta quá tệ.
Rose rùng mình. Mặc dù đã chứng kiến không biết bao nhiêu sự hy sinh, nhưng chưa khi nào cô thấy khó tiếp nhận và nhiều cảm xúc như trường hợp của Haw.
Cô bước lại phía lều vải đó, tiến vào trong. Dưới ánh sang của cục sáp nến đặc biệt mà G6 được trang bị, ánh mắt Haw ngời sáng và đầy phấn chấn. Tiểu Phong ngồi bên cạnh đang kể chuyện gì đó, không khí rất vui vẻ.
-Chào cô, Rose.
- Haw bình thản cười.
-Em không ngủ sao, Tiểu Phong?
- Cô gật đầu bối rối chào lại Hell rồi quay sang hỏi Tiểu Phong.
-Chị ở lại kể chuyện cho anh ấy nghe nhé! Em phải về ngủ đây, chị Yi mà biết em trốn ngủ sẽ mắng em chết.
-Được rồi, em về ngủ đi.
- Cô gật đầu ân cần.
-Trời sáng em sẽ tới tìm anh.
- Tiểu Phong quay lại nhìn Haw nháy mắt rồi chạy ra khỏi lều.
-Thằng bé không làm phiền anh nghỉ ngơi chứ?
- Cô ân cần hỏi.
-Tôi phải cảm ơn thượng đế đã đưa thằng bé tới với tôi. Tôi sợ phải cô đơn đến tận lúc ra đi.
Rose im lặng, một nỗi bi thương tràn ra trên nụ cười của Hell.
-Tôi biết tôi không còn nhiều thời gian. Tôi có thể cảm nhận rõ điều đó. Tôi gọi cô là cô Fenton nhé!
Rose gật đầu.
-Xin lỗi, vì nhìn cô tôi lại nhớ đến Ling, mặc dù đúng ra, Ling chỉ là bản sao của cô mà thôi. Thật buồn cho Ling khi chọn con đường đó. Thời gian cô ấy ở đội Kan, chúng tôi mới cảm thấy thực sự là mình đang tồn tại, mình không phải chỉ là cỗ máy giết người.
Hell dừng lại một chút lấy hơi rồi lại tiếp tục, như thể nếu dừng lại lâu hơn, anh sẽ không bao giờ có thể nói được nữa.
-Nói chuyện với Tiểu Phong, tôi thấy muốn về lại Tân Cương, về lại căn lều cỏ tại thảo nguyên của thầy Chu. Tôi muốn quay lại cảm giác cưỡi ngựa phi thật nhanh trên đồng cỏ, hay một lần nếm lại mùi vị của sữa dê quyện với vị cỏ ngọt. Cô đã đến Tân Cương lần nào chưa?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!