Chương 24: (Vô Đề)

Một giờ sau vụ nổ đó, nhóm người Commet mới thấy trở ra. Họ khiêng theo hai chiếc cán làm tạm thời, và dìu theo một người. Trong bóng tối nhập nhoạng, không biết ai còn, ai bị thương, cho đến khi mọi người chạy tới đón nhóm người trở ra này.

Commet người ngợm bê bết máu và đất cát, mặt mũi cáu kỉnh dìu theo Shin lúc này còn tả tơi hơn, trên lưng cậu có một vết rách, máu ở đó đã đông lại, dính bết vào áo.

Hai chiếc cán, trên chiếc thứ nhất là Hell, lúc này đang thoi thóp thở, yếu ớt đến độ như nó có thể đứt bất cứ lúc nào. Chiếc cán thứ hai, trên phủ một chiếc áo, là áo của Uranus, dường như bên dưới chiếc áo ấy, chỉ còn là một phần thân thể không nguyên vẹn của đồng đội.

Không ai hỏi ngay về vụ nổ, mọi người đều tập trung cứu chữa cho Hell, ngực anh ta bị thủng một lỗ lớn, máu từ đó trào ra không ngừng. Rose thì phụ trách băng bó cho Shin. Mặc dù vết thương của Shin không nghiêm trọng như của Haw, nhưng mặt mũi cậu lúc này cũng tái nhợt vì mất máu quá nhiều. Rose lặng lẽ làm rồi dìu cậu vào trong lều nghỉ ngơi.

-Bella.

- Shin nằm sấp trên nền vải bạt mỏng, nắm lấy tay cô, nhỏ giọng gọi.

-Nghỉ đi…

- Cô vỗ nhẹ lên mái tóc bù xù của Shin

- Chị ra xem Hell thế nào.

-Không kịp đâu.

- Shin thở dài

- Anh ta mất quá nhiều máu.

-Được rồi. Dù chỉ còn 1% hy vọng thì vẫn phải cứu bằng được.

-Em muốn chị ở bên cạnh em.

-Nghỉ đi. Có gì ngày mai hãy nói.

- Cô dứt khoát đứng dậy, quay lại nói với Apple ở phía sau lưng

- Cô ở lại với cậu ấy nhé!

Rose ra khỏi lều vải rồi, bên trong chỉ còn tiếng thở nặng nhọc của Shin và ánh mắt phức tạp của Apple.

-Sao rồi? Cô sợ à? Tôi thấy cô đang run?

- Cậu nhắm mắt lại, hỏi.

-Nhất định phải thế này sao?

- Apple ngồi xuống, vẻ mặt đầy hoang mang, lúng túng.

-Vậy cô nghĩ phải thế nào? Hằng ngày đến văn phòng đọc vài bài báo, rồi tối về trùm chăn ăn bỏng ngô xem phim sao?

-Tôi… Anh KyO đã từng nói, nhưng tôi không tin… Anh có đau lắm không?

-Tôi không sao. Cô chưa từng nghĩ qua việc này à?

-Anh cũng sợ đâu kém gì tôi. Vừa rồi… chẳng phải…

-Tôi không sợ điều đó. Tôi không sợ chết. Điều tôi sợ, chính là việc tôi không thể nhìn thấy Bella nữa. Tôi sợ tôi sẽ không bao giờ tỉnh dậy, không thấy cô ấy nữa…

-Anh…

-Tôi làm sao? Tôi yêu cô ấy thì có gì sai? Vì tôi là em của KyO à?

-Không sai. Nhưng anh cũng không nên yêu người yêu của anh trai mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!