Osaka, Nhật Bản.
Yi bước song song cạnh Rose, mắt ngơ ngác nhìn xung quanh. Cả hai người đang đi dọc một con đường trồng đầy cây anh đào. Mùa này hoa anh đào không nở, nhưng bù lại, những tán lá xanh mượt làm cho cây có một vẻ đẹp khác.
-Mùa xuân trong này chắc đẹp lắm hả Rose?
- Yi thốt lên.
-Ừm, tôi nghĩ vậy
- Rose đáp lại cô vẻ hời hợt, hình như cô đang suy nghĩ điều gì.
-Ủa?
- Yi đưa mắt nhìn cô, vẻ sửng sốt, lại vừa ngạc nhiên.
-À…
- Rose, sực tỉnh, vội giải thích
- Tôi chưa bao giờ đến đây vào mùa xuân nên cũng không biết được.
-Vậy mà tôi tưởng cô là học trò của ông ấy thì phải thường xuyên đến đây chứ?
-Tôi hay gặp thầy ở Tokyo hơn mà.
- Rose lắc đầu cười.
Người lính dẫn đường cho hai người chợt dừng lại và nói:
-Tôi chỉ có thể đưa hai người đến vọng gác kia thôi… Cô xuất trình thẻ và họ sẽ để cô qua. Cô sẽ phải tự mình đi vào đó.
-Được… Cảm ơn anh
- Rose gật đầu cùng Yi đi theo anh ta về phía vọng gác.
Người lính dừng lại trước vọng gác, nói với người đứng bên trong:
-Chào Kensi, anh gác giờ này sao? Sao chỉ có một mình?
-À, còn có Matta nữa nhưng anh ấy đã đi ra ngoài mua thuốc rồi. Ai đây?
- Người trong vọng gác đáp lại bằng tiếng Nhật rồi nhìn sang hai cô gái.
-Anh mới đến làm nên chắc không biết, cô ấy là học trò của giáo sư, đến từ Interpol.
- Người lính dẫn đường đáp.
-Phiền hai cô cho xem giấy tờ.
- Anh ta vẫn lạnh lùng hỏi.
Rose chưa có phản ứng gì thì Yi đã đưa thẻ căn cước ra, đáp lại rành rọt bằng tiếng Nhật:
-Đặc vụ Hồng Kông Lâm Tịch Dương.
-Cô biết nói tiếng Nhật sao?
- Rose ngạc nhiên hỏi lại, tay cũng đưa thẻ căn cước ra cho anh chàng trong vọng gác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!