Chương 13: (Vô Đề)

Nhìn vẻ mặt bơ phờ của Mars trước màn hình, Commet lo lắng hỏi:

-Cậu chắc là không sao đấy chứ? Sao dạo này ai trong đội cũng tỏ ra mỏi mệt hết vậy?

-Này, đừng có suy đoán lung tung.

- Mars nhổm dậy gắt

- Chỉ là tôi cần nghỉ chút xíu. Chứ không tìm ra chân tướng vụ này đừng hòng tôi đi khỏi đây.

-Có lẽ cậu nên đứng dậy ra sân bay đón Rose là vừa rồi đấy, cô ấy sắp đến nơi. Hai người nhanh chóng kết thúc vụ này cho tôi rồi trở lại Nhật.

-Rose? Anh không tin tưởng vào khả năng của tôi à?

-Không phải. Rose nhất thiết đòi đến đó tôi cũng không cản được. Tiến sĩ Fenton còn là cha của cô ấy, hơn nữa kẻ xuất hiện ở bệnh viện theo như anh miêu tả rất có thể giống với kẻ đã ám sát cô ấy ở Nhật. Anh hiểu chứ?

-Ừm…

- Mars hậm hực gật đầu, vẫn còn có chút không đồng tình.

-Thôi cậu đi mau đi.

Mars tắt vụt màn hình rồi ra khỏi trụ sở cảnh sát, bắt xe đi ra sân bay. Đón được Rose ở sân bay, anh chở cô đến khách sạn rồi hai người đến bệnh viện St. Paul. Sau vụ tấn công táo bạo ở bệnh viện ngày hôm qua, Mars vẫn chưa thể tiếp cận được với nữ y tá trợ lý của bác sĩ Dorrin, cô ta quá hoảng hốt và từ chối tiếp anh ngay lập tức.

Rose và Mars gặp nữ trợ lý đó tại một phòng điều trị tâm lý đặc biệt của bệnh viện. Chỉ có một ngày mà cô ta suy sụp kinh khủng, có lẽ cô ta không thể tin được là bác sĩ của mình lại chết như thế. Nhìn thấy Mars, cô ta vẫn hơi hoảng hốt, song Rose đã nhanh chóng trấn tĩnh được cô ta.

-Chị khẳng định là trước khi đồng nghiệp này của tôi đến vài phút thì đã có một người mạo danh đến gặp bác sĩ Dorrin rồi?

-Đúng… Anh ta mặc áo véc đen rất lịch sự.

Mars thoáng chấn động, nhưng rồi anh vẫn bình tĩnh không nói gì.

-Anh ta đi một mình hay còn có người đi theo?

-Một mình.

Rose đưa mắt nhìn Mars ý nói rằng cô gái không nói dối chút nào.

-Cô biết bệnh nhân ở phòng 443F chứ?

-Một chút. Bác sĩ Dorrin thường xuyên đến thăm cô ấy. Cô ấy mới trải qua một cuộc phẫu thuật nghiêm trọng.

-Phẫu thuật gì? Thẩm mĩ?

-Đúng. Cô ta bị tai nạn và gương mặt biến dạng trông khá nghiêm trọng.

Mars thì thầm với Rose:

-Ngày hôm qua hồ sơ bệnh án của cô ta đã biến mất.

Rose cau mày ngẫm nghĩ một lúc lại hỏi tiếp:

-Chị nhớ tên bệnh nhân đó chứ?

-Họ của cô ta là McHaw. Tôi chỉ biết có vậy.

-Người nhà của cô ta có hay đến đây chứ?

-Cái này tôi không rõ được vì tôi không phải là y tá trực tiếp chăm sóc cô ta. Y tá chăm sóc cô ta là Lucan Grant. Hình như hôm qua lúc xảy ra vụ án, anh ta cũng có mặt tại hiện trường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!