Chương 44: (Vô Đề)

Đêm hôm đó, Bella đi ra bãi biển. Những lúc thanh vắng thế này cô lại nhớ KyO. Mặc dù cô phải chấp nhận đến 99% rằng anh đã chết, nhưng 1% hy vọng cuối cùng vấn nhem nhóm trong lòng cô. Cô tin vào cái «tương đối» mà tiến sĩ Fenton, cha đẻ cô luôn nhắc nhở.

- Em biết chị rất nhớ anh ấy.

- Tiếng Shin vang lên ở phía sau

- Đêm nào chị cũng không ngủ thế này sao?

- Chị không ngủ được.

- Cô quay sang nhìn Shin cười gượng.

- Anh KyO thật may mắn khi có chị ở bên.

- Shin ngồi xuống và cũng nhìn ra biển.

- Chị đang nghĩ cách đột nhập vào ngôi biệt thự đó mà. Chị đâu có nhớ anh ấy.

- Cô chống chế.

- Nếu thực sự anh ấy không thể quay về thì chị sẽ làm gì?

- Trở về Việt Nam, sống với những người thân của chị. Làm một cô gái bình thường, hằng ngày đợi hoàng tử của mình đến đón.

- Em sẽ chăm sóc chị thay anh ấy.

- Shin nói nhỏ.

- Không được đâu nhóc… em chỉ vừa mới bắt đầu, chặng đường của em còn rất dài.

- Mục đích lớn nhất cuộc đời của em là bảo vệ cho chị, Bella ạ!

- Shin nhìn vào mắt cô.

Bella chợt nhận ra rằng đôi mắt Shin đang nhìn mình không phải là đôi mắt của một cậu nhóc em nữa, mà là đôi mắt của một người đàn ông, một người đàn ông yêu cô.

Nhưng cô chưa kịp phản ứng thì có một bóng đen vụt chạy ra từ ngôi nhà của ông Izou. Lúc đầu Bella hơi hoảng vì tưởng đó là người của Angiela MxKingsley đến hại gia đình ông, nhưng Shin đã vội bịt mồm cô lại và nói nhỏ:

- Cô ta là Kasumi Izou.

- Tại sao cô ấy ra ngoài vào giờ này?

- Cô thắc mắc

- Mau theo cô ấy xem cô ấy đi đâu mà có vẻ vội vàng và lén lút như vậy?

Cả hai lặng lẽ bám theo Kasumi Izou. Cô gái chạy băng băng trong đêm mà không hề phát hiện ra hai người khách của gia đình ở phía sau. Cứ chạy như thế được hơn 1km thì cô ta dừng lại trước cánh cổng sau của ngôi biệt thự có bức tường cao và hàng rào dây thép gai. Đó chính là ngôi biệt thự của Angiela McKingsley. Còn chưa hết ngạc nhiên thì cả hai thấy Kasumi gõ nhẹ lên cánh cửa hai tiếng.

Cánh cửa mở hé ra và cô ta chui tọt vào trong.

- Cô ta đến bán đứng chúng ta sao?

- Shin nghiến răng.

- Hình như cô ta đã có hẹn từ trước, và thường xuyên đến đây nữa. Cứ chờ xem thế nào đã.

Cả hai đợi ở cổng sau đó nhưng gần 3 tiếng sau Kasumi mới trở ra và lại lặng lẽ trở về ngôi nhà như thường. Sáng ra cô ta vẫn hoàn toàn tỏ thái độ bình thường, và cũng chẳng có dấu hiệu gì của việc cả đêm qua cô ta đã ra ngoài và lẻn vào ngôi biệt thự kia cả.

- Chúng ta cứ đợi xem đêm nay thế nào đã.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!