Cha mẹ của tôi rất thú vị, hoặc có thể nói, xã hội này rất thú vị. Lúc cha mẹ tôi mới vừa từ nông thôn lên, còn rất chất phác, không giống với tôi, bọn họ khi đó đã hơn ba mươi tuổi, rất khó để thay đổi, vô luận bọn họ thích ứng thành phố này đến cỡ nào, thủy chung cũng không thể thoát khỏi hơi thở nông thôn dày đặc này. Đương nhiên, con người nếu thanh cao, có thể quả quyết xem như chuyện này là không có gì cả, tình tình có chút chất phác thành thật – như vậy mới có ý vị!
Nhưng, trong cuộc sống rộn ràng náo nhiệt, có thể có được mấy người là thanh cao? Cha mẹ tôi thân đã dung nhập xã hội này, tìm cách lột xác chính mình, học tiếng nói bản địa, học cách ăn mặc của người bản địa, học lạnh lùng cùng phóng túng. Đừng trách tôi nói chuyện khó nghe, tôi cũng không nghĩ vơ đũa cả nắm, nhưng trên thực tế, cuộc sống thành phố so với làng quê lại lạnh lùng hơn rất nhiều, rất đúng như lời ông nội tôi đã nói, phồn hoa khiến con người trở nên phức tạp, nghèo khó dạy người ta thanh tỉnh. Cha mẹ tôi học theo người thành phố nhiều như vậy, chuyện sai lầm nhất, chính là cởi mở. Ví dụ như bây giờ, họ nhìn thấy tôi mặc quần áo họ chưa bao giờ nhìn thấy, vừa ăn cơm vừa cúi đầu xem tin nhắn di động, cũng không hề mở miệng hỏi tôi một câu: Điện thoại của con là ở đâu ra? Quần áo của con mua lúc nào? Chủ nhà thường nói con không thường về nhà, vậy con qua đêm ở đâu?
Bọn họ cái gì cũng không hỏi, giống như bọn họ tuyệt đối tôn trọng với con mình, để mặc nó lựa chọn, để mặc nó cố gắng phấn đấu hoặc là đồi bại sa đọa, giống như kênh giáo dục trên TV thường xuyên đưa tin, để cho con mình một không gian phát triển, để chúng có thể khai thác giá trị và tiềm lực bản thân. Ồ! Tôi chỉ muốn nói, không gian này, thật khiến tôi có chút lạnh lẽo mà thôi.
Cơm nước xong, tôi cầm lấy túi xách bên cạnh đứng dậy, nhìn xuống bọn họ, "Con đến nhà bạn học ôn bài, tối không về nhà, ngày mai đi thẳng đến trường luôn!"
Mẹ ngẩng đầu nhìn tôi, đào nửa ngày trong cái túi, lấy ra cái gì đó nhét vào tay tôi. Tôi mở ra liền nhìn thấy, dĩ nhiên là một chiếc áo mưa*. Tôi cười lạnh, bỏ áo mưa vào trong túi xách, nói, "Cảm ơn!"
(*BCS)
Tôi đẩy cửa bước ra ngoài, không nghe thấy một lời quở trách, nghi ngờ, hay là giữ lại nào cả.
Lục Kiểm chuyển đến chỗ mới, cũng là một cái ngõ thật sâu, đường đi vào rất hẹp, hai bên vách tường đều tối đen như mực, lại bẩn, trên mặt tường lại có nhiều chữ viết. Ví dụ như, "Đêm nay anh chờ em, không gặp không về." Nhảm nhí, nhàm chán. Còn có cả tranh vẽ, nghìn hình chỉ một điệu, đều là các cô gái trần truồng. Tôi mặc một cái váy trắng, cầm theo một túi nhựa, trong đó có rất nhiều đá, bên trong đá là một chai Mulata, tôi bước đi, chai rượu cùng với mấy viên đá va vào nhau, phát ra thanh âm va chạm, trong bóng đêm, lại thập phần quạnh quẽ.
Tôi đi đến trước cửa nhà Lục Kiểm, đứng trước cánh cửa phòng trộm cũ nát, tôi không ấn chuông cửa, mà là gọi điện thoại. Anh không tiếp máy, điện thoại vẫn kêu reng reng, tôi không ngắt máy, mãi cho đến khi két một tiếng, cửa mở ta, ánh đèn bên trong chiếu thẳng vào mặt tôi tạo nên một vệt màu vàng, sắc vàng dần mở rộng, sau đó anh tựa vào cửa, anh rất cao lớn, trong nháy mắt che khuất ánh sáng từ trong phòng, gương mặt tôi lần thứ hai trở lại u ám.
Anh nhìn tôi, còn tôi thì nhìn anh.
"Anh nói nhớ em em liền đến đây?" Anh hỏi.
Tôi gật gật đầu.
"Em cũng nhớ anh sao?" Anh lại hỏi.
Tôi lấy bình Mutala từ túi ra đưa đến trước mặt anh, "Mutala của anh."
Anh vươn tay, trực tiếp nắm lấy cổ tay tôi, sau đó kéo mạnh tôi vào trong lòng, khí lực của anh rất lớn, hai tay dùng sức nhu động trên người tôi, anh cúi đầu nói bên tai tôi, "Anh nhớ em, nhớ muốn chết, cô bé máu lạnh của anh! Tại sao em có thể làm như không có việc gì mà rời đi, lại làm như không có việc gì mà trở về như vậy chứ!"
Chúng tôi hận không thể ăn luôn đối phương mà hôn môi, trong căn phòng mờ nhạt, thi thoảng có thể nghe thấy tiếng răng nanh va chạm vào nhau thật mạnh, chúng tôi dây dưa một chỗ, Lục Kiểm kéo thắt lưng anh ra trói chặt tay tôi, anh để tôi quỳ rạp trên mặt đất mặc anh xâm phạm, chiếc váy dài màu trắng vô lực của tôi bị anh vén lên đến tận lưng, vô luận tôi cầu xin như thế nào, anh cũng không nên sử dụng tư thế giống như dã thú như vậy để kết hợp, thậm chí anh ấn đầu của tôi, không cho tôi quay lại nhìn mình, mà cảm giác của tôi, chỉ có đau đớn, thân thể đau đớn, trái tim đau đớn, khiến linh hồn tôi trở nên mê muội. Có trong nháy mắt, tôi thật sự cảm thấy, chúng tôi chính là cầm thú!
Không thể xác định được đã trải qua bao lâu, tôi chỉ biết tôi chỉ nhìn thấy mọi thứ trở nên lay động, ở thời điểm khi tôi sắp sửa hôn mê, anh liền kéo tôi, ôm tôi lên trên giường, tôi mở mắt ra, nhìn anh, nghĩ muốn anh, thật sự rất muốn anh, thì ra khi lại trở về bên cạnh anh, tôi lại càng muốn anh.
"Lục Kiểm, Lục Kiểm, Lục Kiểm!" Tôi càng không ngừng kêu gọi tên anh, dùng nó để thay thế cho ba chữ mà nội tâm phức tạp của tôi không cách nào nói ra miệng được.
Lục Kiểm đứng ở trên giường, hai chân khóa ở hai bên chân tôi, vẻ mặt anh nhìn xuống tôi thật hư ảo, tôi không thể nhìn thấy rõ được.
"Lục Kiểm?" Tôi ngồi dậy, anh lại nhíu mày, "Đừng nhúc nhích, ngoan ngoãn nằm!"
Tôi lại nằm xuống, chợt thấy một dải sáng trắng, theo bản năng nhắm mắt lại, liền cảm thấy trên người chợt truyền đến một cảm giác mềm ngứa, khi mở mắt ra, Lục Kiểm đã phủ một lớp lụa trắng trên người tôi, thân thể tôi, dưới tấm lụa, như ẩn như hiện.
"Thật thanh khiết!" Anh cúi mình, đặt cả lên người tôi, "Một ngày nào đó, em kết hôn, sẽ mặc chiếc áo cưới trắng tinh giống như vậy……" Anh vừa nói, vừa chậm chạp đẩy lớp lụa kia, "Làm sao bây giờ, anh không muốn nhìn thấy cảnh đó! Anh chỉ hỏi em một câu, Đinh Kỳ, em có nguyện ý ở bên cạnh anh vĩnh viễn không?" Lòng tôi bỗng thấy hỗn loạn, chỉ cúi đầu, kéo lớp lụa trắng kia phủ lên mặt, xuyên qua lớp lụa trắng tôi nhìn Lục Kiểm, rất mơ hồ, không còn ngũ quan điển trai cương trực, không còn thân thể với miệng vết thương trải rộng, chỉ còn một linh hồn, trần trụi hiện lên trước mắt tôi.
Lục Kiểm thấy tôi chỉ trầm mặc, nhất thời vô cùng thất vọng, anh ngồi xuống, không nói gì cả, kéo mạnh ngăn kéo của chiếc bàn trà nằm ở đầu giường, lấy một cái túi nhỏ màu trắng ra. Đây là lần đầu tiên, anh hít thuốc phiện ở trước mặt tôi như vậy. Tôi quay đầu đi, coi như không thấy gì cả, nhưng tai tôi lại có thể nghe thấy rõ âm thanh mũi của anh khi hít thuốc. Tôi chôn đầu vào trong gối, không hé răng.
Cho đến khi anh hít xong rồi, hình như rất thoải mái, anh thở ra một hơi, sau đó nặng nề ngã lên giường, xoay người ôm tôi từ sau lưng, anh hôn lên cổ tôi, nói, "Quên đi, quên đi, ngủ thôi!"
Tôi ôm chặt chiếc gối đầu, khi hoàn hồn mới phát hiện thì ra mình đang khóc, chiếc gối ướt thành một mảng lớn. Tôi đưa lưng về phía anh, lau nước mắt, kiên định nói, "Lục Kiểm, em sẽ không ở bên anh, tuyệt đối sẽ không ở bên anh. Đừng nói là vĩnh viễn, mãi mãi sẽ không có vĩnh viễn!"
Khi tôi dứt lời, phía sau là một mảnh im lặng, thậm chí – tôi không thể cảm giác thấy hô hấp của anh, đồng hồ treo trên tường tích tắc kêu, không biết qua bao lâu, Lục Kiểm xoay người tôi lại, hai tay bấu chặt vào mười ngón tay tôi, anh nhìn mắt tôi nói, "Làm tình đi!"
Một đêm cứ trôi qua như vậy, hôm sau tôi vẫn kiên trì muốn đến trường, không vì cái gì khác, nhưng ở trước mặt anh, nếu chỉ có điều này mà tôi cũng kiên trì không được, thì nhất định sẽ thất bại, bại bởi vận mệnh trêu ngươi, bại bởi anh, nhưng tôi thể thua, cũng không muốn thua! Tôi rời giường lúc Lục Kiểm còn đang ngủ, trên người anh có nhiều miệng vết thương bị nứt ra, thế nhưng anh vẫn có thể ngủ được, tôi lấy thuốc sát trùng cùng băng gạc, miếng dán từ trong cặp ra, xử lý vết thương cho anh.
Lúc ngủ trông anh thật giống như một đứa trẻ, có vài phần ngây thơ, khi bị tôi làm đau, anh nhăn mày lại, miệng lại lẩm bẩm không biết là đang nói cái gì, khiến tôi nhịn không được muốn cười. Lúc đi học tôi hôn lên trán anh một cái, sau đó nhẹ giọng nói, "Em đi học đây, trong tủ lạnh có thức ăn nhanh, để trong lò vi sóng một lát là có thể ăn được!" Anh bỗng nhiên mở mắt ra, nhìn chằm chằm tôi, sau đó dùng một giọng điêu giống như làm nũng nói, "Anh không ăn!"
Tôi cười, nhéo mũi anh, "Em đi đây!" Anh không vui gật gật đầu, ngồi dậy, đặt một điếu thuốc lên môi, "Đi đi, đi đi!"
Có rất nhiều thời điểm, chỉ cần chúng tôi không cố tình truy đuổi kết cục sau này, tôi và anh vẫn ở chung rất vui vẻ, giống như hiện tại. Chẳng qua, loại cuộc sống như vậy lại không thể kéo dài, chúng ta đang sống trong một hải dương có lên là vận mệnh, cho dù có cố gắng không làm gì đi nữa, cũng vẫn sẽ như nước chảy bèo trôi mà đi tới, nơi mà chúng tôi đi tới, bờ đối diện, luôn có một kết cục đang chờ đợi sẵn đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!