Chương 2: I Forgot

Lục Kiểm và tôi, vì cái gì lại cùng dây dưa, đó là một vấn đề rất khó trả lời. Thậm chí chúng tôi cảm thấy được, đó không phải là dây dưa, mà là một loại trò chơi. Anh từng nói, chỉ cần liếc mắt một cái thì anh đã biết được, tôi khát vọng hủy diệt một thứ gì đó, trong ánh mắt của tôi tràn ngập sự thiếu nhẫn nại đối với cuộc sống này.

Tôi dựa vào lòng anh nói, người giống tôi vậy có ở đầy đường, tuyệt không đặc biệt, sau này khi anh càng hiểu về em, sẽ phát hiện, đó chỉ là ảo tưởng của anh, thật ra em chỉ là một kẻ nhát gan mà thôi.

Anh nghe tôi nói xong, chỉ nhảy xuống giường, lấy một bình Mulata từ trong tủ lạnh ra, nốc mấy nốc, sau đó nhìn ra ngoài cửa sổ nói, gặp nhau chỉ là một sự hiểu lầm, khi hiểu liền được giải trừ, tất cả cảm giác đều sẽ biến mất! Mà những kẻ không thể thừa nhận được loại "biến mất" này, kết cục sẽ rất thảm hại.

Thỉnh thoảng Lục Kiểm sẽ nói ra những lời như vậy, tôi biết, anh sẽ không hiểu được, ở thế giới nhìn như hòa bình này, cho đến giờ tôi vẫn chưa tìm được một tri kỳ, mà ở trong bóng đêm này, tôi lại phát hiện, con người, có thể sống khoan dung hơn. Khoan dung Lục Kiểm, tùy hứng Lục Kiểm, thối nát Lục Kiểm. Cùng anh ở chung, chuyện gì cũng không cần phải tìm hiểu, đó là một loại khoái hoạt khi được thả lỏng, tôi với anh vẫn duy trì quan hệ song song, chúng tôi chưa bao giờ giống như mấy cặp tình nhân thân thiết đang dạo trên phố khác. Trừ phi anh đến tìm tôi, còn nếu không ngoài thời gian học buổi đêm trên trường, tôi chỉ về nhà tiếp tục ôn tập, ngày thi vào đại học chỉ còn cách hai tháng, không biết vì cái gì, cuộc sống của tôi vì sự thay đổi này mà càng lúc lại càng bình lặng, mà loại bình lặng này, ngẫu nhiên, ngẫu nhiên, sẽ chợt lóe sáng làm cho lòng tôi kinh sợ. Vì cái gì?

Có thể là tôi biết nguyên nhân, chính là, tôi không muốn trả lời mà thôi.

Mấy hôm trước, lớp tôi có ba người bị cảm nắng khi đang đi học, có lẽ rất nghiêm trọng, bị xe cứu thương vội vã mang đi. Tôi ghé vào thành lan can, nhìn thấy rất trên sân thể dục có rất nhiều người giống như góp vui đứng nhìn xe cứu thương rời đi, không khỏi cười nhạo. Bọn chúng vẫn là những đứa trẻ, vì điều gì mà lại trở nên phù phiếm lạnh nhạt như vậy.

Trong trường này, chúng tôi chia thành ba loại, học hành thật nghiêm túc, tuyệt không học hành, và thêm, xem cuộc sống giống như là đang làm đề thi, nếu như xem 60 điểm là có thể đạt tiêu chuẩn, như vậy, chỉ cần làm 60 câu là đủ rồi. Mà tôi, thuộc loại thứ nhất, học hành, trở thành một tín ngưỡng, mà kết cục của loại tín ngưỡng đó, chính là mong được hồi sinh. Có lẽ Lục Kiểm thích chính là một tôi như vậy, Ngô Ngọc Tiếu nói cho tôi biết rằng — bên cạnh Lục Kiểm, không có thiên sứ.

Tôi cũng không biết vì cái gì Ngô Ngọc Tiếu lại nói những lời này với tôi, nhưng câu trả lời của tôi cũng rất khẳng định, tôi không phải là thiên sứ.

Ngô Ngọc Tiếu lại phẩy tay với tôi nói, về phương diện này, cậu không hiểu những người đó bằng tôi đâu. Tôi nói cho cậu biết, thế giới này chia làm hai nửa, một nửa xem người ở bên kia là thiên sứ, chỉ vì bọn họ đã sớm nhìn thấu bản thân mình, không hề hiếu kỳ với bản thân mình, mà chỉ tò mò những người khác, mà người khác đó, lại ở tại thế giới đối diện.

Thật ra lời này lại làm cho tôi nghĩ đến một chuyện, đó là, có thể mãnh liệt làm cho người ta ý thức được, thế giới này, chia làm hai nửa.

Đó là một ngày cuối tuần, suốt một tuần Lục Kiểm không tìm tôi, đến đêm, tôi một mình ngồi ở quán ăn để ăn khuya, đột nhiên, tôi nghe thấy phía sau có vài tiếng thét ồn ào, quay lại nhìn, ba bốn người đàn ông trong tay cầm cây sắt thật dài chạy như điên ở bên ngoài, phía sau, mười mấy người truy đuổi theo, người bị truy đuổi mắt thấy bọn kia sắp đến gần, liền quay người quăng bàn ghế xung quanh, ném vào bọn người kai.

Bọn họ người đầy máu, quần áo đều bị rách, khi chạy đến gần chỗ tôi, tôi rõ ràng nhìn thấy, một trong số đó là Lục Kiểm, anh bị người ta đánh đến đầu rơi máu chảy, vừa chạy vừa đánh cho đối phương hộc máu, những người ở đó đều hoảng loạn, mấy người trong quán ăn sợ đến mức chạy xung quang tìm chỗ trốn. Mãi đến khi nghe thấy tiếng còi cảnh sát, bọn chúng mới thu tay, tự lực đào tẩu. Lục Kiểm chạy về hướng tôi, tôi nhìn thấy anh, vẻ mặt lỗ mãng đầy máu, một đường đá văng mấy chiếc bàn, gặp thoáng qua tôi, lại không nhìn thấy tôi. Tôi cũng không gọi anh, tại nơi này trong nháy mắt, tôi cho rằng căn bản mình không quen biết anh.

Đó là hai thế giới bất đồng, lại tồn tại cùng một không gian.

"MM cấp ba, nghe nói cuộc thi tiếng Anh lần này em lại đạt giải nhất!" Lục Kiểm ngồi ở đầu giường nói chuyện, thỉnh thoảng lại có vài tiếng kong kong, tôi không khỏi dựng người dậy, nhìn thấy anh đang lau súng, đó là tiếng kim khí ma sát nhau mà tôi chỉ thường nghe thấy trong TV, liên tiếp vang lên bên tai.

Anh quay đầu lại thấy tôi không trả lời, chỉ là đang ngẩn người, liền huơ huơ khẩu súng trước mặt tôi, cười nói, "Chưa thấy qua súng thật bao giờ à?"

Tôi gật gật đầu.

"Muốn chơi một chút không?"

Tôi dừng lại một chút, lắc đầu, không muốn.

Anh cười cười, "Lần trước tôi gặp Loan Phỉ, ả điếm này cũng đủ độc, dám đấu súng với lão tử, lại còn cược ai thua phải đi hít phấn P!" Anh vừa nói, vừa hút điếu thuốc, sau đó cẩn thận lau sạch khẩu súng màu đen kia, "Phấn P đều là hóa chất, lại trộn lẫn không ít phế phẩm, ai lại muốn đi hít cái đó chứ!" Nói xong, lại nhìn tôi, "Em có biết súng của tôi tên gọi gì không?"

Tôi không nói chuyện, anh hừ một tiếng, "Khẩu súng này gọi là ngàn khẩu có một." Nói rất đắc ý.

"Ngàn khẩu có một?" Cái này lại làm tôi tò mò, dựa vào vai anh hỏi, "Vì sao lại gọi như vậy?"

Anh cười ha ha, "Nghe tên thì biết, trong một ngàn khẩu súng, chỉ có một chiếc có chất lượng, sức nặng, độ chặc chẽ, độ dày, thậm chí là cả phương diện màu sắc cũng đạt đến mức hoàn mỹ. Ví dụ như……" Anh đặt họng súng ngay giữa mi tâm tôi, "Khẩu này của tôi!"

Tôi ngơ ngác nhìn anh, nhìn khẩu súng màu đen kia, tôi cảm thấy mê hoặc. Tôi ngồi xuống, cởi bỏ chiếc áo khoác, thân thể lỏa lồ trải đầy dấu hôn xanh tím, cười lạnh với anh, "Đến đây, Lục Kiểm, đến đi, nổ súng đi nào!" Thanh âm của tôi nhẹ đến nỗi cả tôi cũng không nghe được, cũng khiến cả người run rẩy một chút, Lục Kiểm sửng sốt, phóng đãng cười to, anh buông súng ra, cởi quần áo liền thô lỗ chồm lên.

Phòng ngủ của chúng tôi rất nhỏ, chỉ có duy nhất một cánh cửa, một khung cửa hình chữ thập được gắn vào đó, ánh trăng đáp xuống giường, tạo nên một hình chữ thập hắc ám, chúng tôi, ở dưới chữ thập kia mà điên cuồng, hấp thụ sự thần bí nhiếp hồn kia, từ trên người đối phương.

"Em không sợ tôi nổ súng thật ư?" Mũi anh cọ vào tôi, anh thô đục hỏi tôi.

"I will show you fear in a handful of dust." Tôi nhìn vào mắt anh nói.

"Đây là gì vậy?"

"Một đề thi tiếng Anh, nêu lên nhà thơ mà mình thích nhất, sau đó phân tích một câu thơ để làm ví dụ."

"Tiếng Trung nghĩa là gì?!" Anh dừng động tác, nghiêm túc hỏi tôi.

"Nghĩa là: Tôi sẽ chỉ cho bạn nỗi sợ trong một nắm tro tàn!" Tôi nói, "Vậy em phân tích ra sao?" Anh hỏi. Tôi thay đổi tư thế nằm, rút cánh tay đang đặt dưới mái tóc anh ra, nghiêng đầu trả lừi, "Câu này nằm trong bài thơ nổi tiếng The Waste Land (Vùng đất hoang) của nhà thơ T. S. Eliot, em chọn câu thứ 30 này, giải thích rằng, bụi đất đó nhất định là tro cốt của người. Bởi vì nỗi sợ hãi lớn nhất, là những chuyện xảy ra sau khi chết, người còn sống khó mà nắm bắt được sự kinh hoàng này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!