Chương 8: (Vô Đề)

Nửa tháng sau đó, ta không bước ra khỏi nơi này nửa bước. Ban đêm tập võ, ban ngày học văn, Nỗ Cáp Xích phái những người thầy tốt nhất đến cho ta. Ta ngấu nghiến hấp thu tri thức, bù lại hai năm trống rỗng. Nỗ Cáp Xích không cho ta thời gian giảm xóc và thích ứng, y muốn ta tận dụng từng chút, vận hết khả năng. Ban đêm ta luyện võ cùng vài vị cao thủ, ban ngày nghiên cứu thế cục quân chính, còn phải thảo luận cùng các vị tướng quân và quan văn khác.

Lịch trình đầy quy luật và mệt mỏi khiến ta chẳng rảnh nghĩ tới chuyện khác. Thậm chí ta cũng chẳng có thời gian nghĩ tới Chu Triêu Tự, càng đừng nói đến nhớ nhung.

Buổi tối trước ngày đại quân khởi hành về Yến quốc, Chu đế thiết yến trong điện tiễn đại quân. Nỗ Cáp Xích muốn đưa ta tới dự. Trước khi đến, y hỏi ta muốn lấy thân phận nào để xuất hiện tại yến tiệc. Ta đứng trước gương, nhìn hai bộ đồ nữ hầu trình lên. Trầm mặc thật lâu, ngón tay chỉ về bộ bên trái."Chu Triêu Tự đã đích thân đưa ta vào phòng ngươi." Ta nhìn mình trong gương: "Vậy hãy lấy thân phận hắn đã chọn cho ta để từ biệt đi."

Hai bộ đồ, một là đồ gọn ghẽ khoáng đạt của thiếu nữ chưa chồng người Yến, một là đồ dành cho thiếp thất của triều Chu.

Từ khi tới triều Chu, Nỗ Cáp Xích luôn ngồi ở vị trí cao nhất. Lần này, ta đi cùng y. Ta bước theo chân y, lên bậc thềm cao nhất, ngồi xuống. Những ánh mắt trong đại điện tán loạn, ngờ vực. Không ai dám nhìn thẳng vào vị tướng nổi hung danh như Nỗ Cáp Xích, tất cả đều dồn mắt vào ta – một nữ nô bị tặng cho Nỗ Cáp Xích.

Ta được Nỗ Cáp Xích dùng hai vạn binh mã đổi lấy, chuyện này không còn là bí mật ở Đại Chu. Tất cả mọi người đều đang quan sát ta, kể cả Chu Triêu Tự. Đặt chân vào đại điện, chỉ bằng ánh mắt đầu tiên ta đã phát hiện ra hắn. Đây là bản năng khắc vào xương tủy, không phải vài ngày đêm ngắn ngủi có thể xóa bỏ.

Chu đế vô năng hèn nhát, khi gót sắt kẻ thù đặt lên cửa nhà, sợ hãi không dám đứng ra, đành lôi phế thái tử bị nhốt ở lãnh cung bao năm ra, yêu cầu hắn chống đỡ và bảo vệ vùng đất đã suy bại này. Chu Triêu Tự chính là vị "vua" đích thực của hoàng triều Chu thị hiện nay. Nhưng hắn vẫn như mọi ngày, ngồi ở góc khiêm tốn, mộc mạc trong bộ y phục xanh nhạt thêu trúc, tóc dài đen nhánh búi cao, trông như một vị mưu sĩ lạnh lùng túc trí.

Bước vào điện, ánh mắt ta thoáng chạm phải ánh nhìn của Chu Triêu Tự trong khoảnh khắc ngắn ngủi. Hắn nhìn ta rất chăm chú, nghiêm trang, hệt như những tháng năm trong căn phòng tồi tàn nơi lãnh cung. Ta từng chìm đắm trong ánh mắt ấy, ảo tưởng đáy mắt kia chỉ chứa ái tình dành cho ta. Nhưng hắn đã vứt bỏ ta, không do dự dù chỉ một khắc.

Hiện tại, hắn nhìn ta cũng chỉ là nhìn mà thôi. Hắn không có bất kỳ hành động nào, không tiến đến kéo ta lại, càng không đón ta quay về. Hắn là người dịu dàng nhất, cũng là kẻ máu lạnh bậc nhất. Ánh mắt hắn đảo qua đám trang sức xa lạ trên người ta, những trang sức dành cho tì thiếp.

Nỗ Cáp Xích vung tay, ném chén rượu lên mặt bàn, thái độ tùy tiện. Y nhếch mép cười, hỏi đám người bên dưới: "Nhìn chằm chằm vào người của ta như thế, thấy đẹp lắm sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!