Chương 4: (Vô Đề)

Đêm đó mưa rơi không ngừng, khắp nơi đều là mùi máu.

Chu Triêu Tự cõng ta trên lưng, từng bước chậm rãi đưa ta về.

Hắn tự tay thay quần áo cho ta, nắm hai tay ta rửa đi rửa lại rất nhiều lần.

Giống như muốn rửa sạch hết máu trên người ta.

Cũng chính đêm đó, chúng ta lần đầu gần gũi.

Khi ấy Chu Triêu Tự yêu quý ta như vậy, trân trọng ta như vậy.

Hai tháng sau ta mang thai.

Chu Triêu Tự kinh ngạc vô cùng, niềm vui trên mặt gần như không giấu được.

Hắn thật sự vui.

Ta cũng từng nghĩ, hắn yêu ta đến mức không thể rời xa.

Nhưng số phận giống như cơn sóng lớn ập tới, không ai ngăn nổi.

Đương kim thánh thượng hoang dâm già yếu.

Các phe cánh trong triều tranh đấu không ngừng.

Quân địch ngoài biên cương đã đạp phá thành trì.

Tất cả xảy ra chỉ trong chớp mắt.

Sứ giả ngoại quốc vào triều, nghênh ngang ngồi lên vị trí cao nhất.

Cả hoàng tộc giống như đám chó nhà có tang, cúi đầu khúm núm.

Trong đó, đương nhiên cũng có Chu Triêu Tự.

Thế cục rối loạn như vậy, ta càng không muốn rời hắn nửa bước.

Ta giả làm một thị nữ bình thường, cố chấp đi theo hắn.

Ta muốn trông chừng hắn.

Muốn bảo vệ hắn.

Trong đại điện, người ngồi ở vị trí cao nhất không phải thánh thượng, cũng không phải hoàng tử.

Mà là vị tướng của ngoại tộc.

Vị tướng kia trông có vẻ rất chán nản, chẳng hứng thú với bất cứ thứ gì xung quanh.

Hắn chỉ híp mắt, chậm rãi nhìn qua đám người đứng bên dưới.

Ta đứng khá xa.

Nhưng ta không phải kẻ ngốc.

Khoảng cách xa như vậy mà ánh mắt của hắn lại giống như có hình dạng, dừng trên mặt ta rất lâu.

Ta vô thức ngẩng đầu lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!