Chương 2: (Vô Đề)

Ta bắt đầu hoảng, vô thức kéo góc áo hắn.

Cây trâm gỗ này là do Chu Triêu Tự làm cho ta.

Giờ nó đã nhuộm đỏ máu.

Ta nhìn hắn, lí nhí nói xin lỗi.

Lần đó Chu Triêu Tự tức giận thật sự.

Hắn xử lý thi thể tên thái giám kia, nhưng suốt hai ngày không nói với ta một câu.

Ta nói xin lỗi hắn vô số lần.

Gọi tên hắn vô số lần.

Nhưng không còn nghe được giọng nói dịu dàng như trước nữa.

Ta đi theo hắn, hắn coi như không thấy.

Hắn không đọc sách cho ta nghe.

Cũng không dạy ta viết chữ nữa.

Đến nửa đêm, hắn còn khóa cửa phòng mình lại.

Ta không vào được.

Vừa giận vừa sốt ruột, ta chỉ biết ngồi xổm ngoài cửa gõ mãi, lớn tiếng gọi tên hắn.

Đó là lần đầu tiên ta khóc.

Khi vừa tỉnh dậy giữa thế giới xa lạ, ta không khóc.

Khi tranh giành đồ ăn với ăn mày ngoài đường, ta cũng không khóc.

Nhưng khi Chu Triêu Tự lạnh lùng với ta, ta lại vừa hoảng vừa đau lòng.

Ta không chịu nổi việc có người bắt nạt Chu Triêu Tự.

Ta chỉ làm theo bản năng.

Ta cũng không hiểu vì sao mình lại có thể dứt khoát dùng một cây trâm gỗ giết người.

Ta chỉ không muốn tên thái giám kia xuất hiện trước mặt Chu Triêu Tự lần nữa.

Đêm đó mưa như trút.

Ta vẫn ngồi ngoài cửa, gõ mãi không biết mệt.

Có lẽ tiếng sấm quá lớn khiến Chu Triêu Tự mềm lòng.

Cuối cùng hắn cũng mở cửa cho ta vào.

Cửa vừa mở, ta lập tức ôm chầm lấy hắn.

Hai tay siết chặt cổ hắn, như sợ hắn lại quay đi.

Một lúc sau, hắn mới nhẹ nhàng giơ tay, vuốt sau gáy ta.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!