Bào thai trong bụng chỉ hơn hai tháng, nhưng lại khiến ta cảm thấy đã trải qua nửa cuộc đời dằng dặc. Ta sẽ không quay đầu lại nữa. Bào thai này, chính là ràng buộc duy nhất giữa ta và Chu Triêu Tự. Ta không muốn giữ nó.
Ta quả không hổ là đế nữ, một khi đã nhận định mục tiêu là không thể cải biến. Trước đây, đi theo Chu Triêu Tự, trong thế giới ta chỉ có hắn, mọi chuyện chỉ vì hắn. Hắn vứt bỏ ta, ta như mất nửa mạng này. Hôm nay, nếu đã muốn quyết tuyệt với hắn, ta sẽ không do dự. Cắt đứt đi, triệt để. Nỗ Cáp Xích có lẽ ước gì ta bỏ cái thai trong bụng đi, từ đầu đến giờ y luôn cho rằng đây chỉ là một gánh nặng.
Thuốc rót vào bụng, máu chảy ra, ta nhắm mắt, cảm thụ sinh mạng nhỏ bé kia biến mất. Ta từng chờ mong nó nhường nào, nhưng chung quy sẽ không trở lại. Có điều, bỏ thai rồi, bệnh trạng vẫn không khá hơn. Về Yến quốc, bệnh kéo dài suốt đường, cả ngày lẫn đêm ta lơ mơ. Giữa những cơn mơ màng, ta thấy được thật nhiều thứ.
Thấy ta năm 8 tuổi, lần đầu nhấc cây đại đao huyền thiết 50 cân. Thấy ta năm 10 tuổi bị bắt đi, tự tay giết người, thoát ra. Thấy ta 12 tuổi, lần đầu đeo miện vào triều. Thấy ta 14 tuổi, chỉ vào địa đồ nói với mưu sĩ thân tín bên cạnh, nước Chu mưa nhiều ấm áp, thích hợp an cư, chúng ta sớm muộn cũng phải mở rộng bản đồ. Thấy ta 16 tuổi, nói với mẫu hoàng rằng không muốn làm chim tước trong lồng, chỉ muốn làm chim ưng trên trời.
Thấy ta 17 tuổi, lĩnh ám vệ tới nước Chu điều tra, bị gián điệp theo mười năm ám hại, hoảng chạy trốn, triệt để quên mình là ai.
17 tuổi là lần đầu nếm thất bại. Thua gián điệp, đồng thời thua Chu Triêu Tự. Cơn sốt hành hạ, nhưng cũng giúp ta nhớ lại tất cả. Ta nhớ ra ta là ai, nhớ ra mẫu hoàng. Nhớ lại quốc tình Yến, nơi này không như Chu, chú trọng người tài được trọng dụng, mấy trăm năm qua vị trí tối thượng một nửa thuộc về các nữ hoàng. Mẫu hoàng cùng phụ thân chỉ có mình ta. Ta là đế nữ duy nhất của vương triều Đại Yến hiện nay.
Hai năm sau, một ngày xuân, ta ghìm cương ở cổng thành, nhảy xuống. Nữ hầu chạy lại, nhận roi ngựa từ tay ta, nhanh nhẹn báo quân tình. "Từ Ngọc thành xuống phía Tây, tướng quân Nỗ Cáp Xích phá liền năm thành, tiến quân thẳng vào bụng Lạc thành." Tin tức luôn truyền trễ hơn thực tế, tính thời gian thì giờ này Nỗ Cáp Xích đã đánh tới thủ đô Chu. Nhưng vua bọn họ lúc này còn bị nhốt trong thủy lao Yến quốc ta.
Nước Yến chếch Bắc, dân sống theo lối du mục, tính cạnh tranh cực mạnh. Chưa từng quan tâm tới sự an ổn hòa bình. Nắm thời cơ, ngầm chiếm nơi nhỏ yếu, mở rộng địa bàn, đó là suy nghĩ khắc sâu vào huyết mạch từng người Yến quốc. Hai năm trước về Yến, ta vứt bỏ mọi thứ, trút hết tâm tư vào đại nghiệp. Mục tiêu lớn nhất: vùng đất màu mỡ Chu quốc. Hai năm trước, Nỗ Cáp Xích kéo quân xuôi Nam, phá căn cơ vương triều Chu, nhưng chưa triệt để. Ngủ đông hai năm, trù tính hai năm.
Nhưng ngay trước khi hành động, đế vương Chu hiện hành là Chu Triêu Tự lại thân chinh ngự giá, tới trước cửa thành thủ đô ta. Hắn tự đưa mình tới, chỉ để gặp ta, đón ta về.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!