..-o0o..-
Sáng sớm tinh mơ, tại ngôi nhà nhỏ của xuân đức ở giữa hồ.
Xuân đức lúc này đây đang ngồi một mình ngắm cảnh, ánh mắt hắn mang theo vẻ bình thản nhìn liên hoa trong hồ, thi thoảng có những làn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương thơm của hoa cỏ cùng với sự thanh tân của buổi sáng sớm, hít vào một hơi thật sâu xuân đức cảm thấy thoải mái không nói ra lời.
Nói tới hôm nay cũng đã là một năm hắn đi tới cái thế giới này, hắn hiện tại cũng đã dần làm quen với lối sống cùng cách sinh hoạt nơi này.
có điều càng hiểu nhiều thì hắn càng cảm thấy ở thế giới này so với thế giới lúc trước càng thêm nguy hiểm, ở cái thế giới này hở một tí liền sẽ có người chết, mạng người tiện như cỏ rác, ở bên ngoài nguy hiểm đã đành nhưng trong gia tộc cũng không tốt đi nơi nào, tranh quyền đoạt vị trong gia tộc cũng rất kịch liệt.
ám hại lẫn nhau cũng không thiếu.
Vì để tránh những phiền phức không đáng có, hắn lúc nào cũng giả ngây ngô, khờ khạo, cả ngày chỉ quanh quẩn nơi tiểu viện của bản thân, không mấy khi tiếp xúc với người lạ.
nhưng mà hắn như vậy thành ra lại được rất nhiều người thích, tuy trong lòng bọn họ không biết nghĩ sao nhưng mặt ngoài khi gặp hắn đều là mỉm cười, rồi cho cái này cho cái nọ.
Đối với những người kia, xuân đức đều nhất nhất đối xử như nhau, đều lấy vẻ mặt tươi cười mà đáp lại.
dần dần những người kia có lẽ như xác định hắn thực sự là phế tài, sau này cũng sẽ không có uy hiếp gì đến lợi ích của bọn hắn nên thời gian về sau cũng không có một ai tới chơi cùng hắn hay tới hỏi thăm hắn nữa.
Đối với việc này xuân đức cũng không cảm thấy buồn hay gì cả, vốn tính hắn cô độc đã quen, bây giờ không người hỏi thăm cũng hợp với tâm ý hắn.
Nhưng mà cuộc sống của hắn cũng không có đơn điệu, hằng ngày hắn đều có hệ thống phụ trợ làm bạn, nói chuyện cùng nhau.
đương nhiên là ngày nào cũng có một nhiệm vụ nho nhỏ cần hắn đi hoàn thành.
Giữa lúc hắn đang ngẩn người nhìn liên hoa trong hồ, đột nhiên thanh âm quen thuộc của lan lan vang lên trong đầu hắn, cùng lúc đó một cái bảng thông báo hiện ra trước mắt hắn.
" nhân dịp kỷ niệm một năm hai người chúng ta gặp nhau, lan lan có một món quà nhỏ muốn tặng cho củ cải đại ca."
" thông báo: bạn nhận được một liệp vũ trang lễ bao.
vật phẩm đã được chuyển vào bên trong hành trang."
Khóe miệng xuân đức khẽ nhếch lên, hắn cười nói:
" tiểu lan sao hôm nay đột nhiên trở nên tốt bụng quá vậy? phải chăng lại có âm mưu gì sao?"
Lan lan nghe vậy thì có chút bất mãn nói:
" hừ hừ, lan nhi lúc nào cũng là người tốt bụng nhất, chỉ có người nào đó trong lòng luôn có ý xấu nên mới thấy lan nhi vậy thôi."
Cười cười, xuân đức lúc này lại hỏi:
" cái này là lão đại của muội tặng cho ta sao? không biết khi nào huynh mới có thể nói chuyện cùng với người đó."
Lan lan nghe vậy thì thoáng im lặng, sau một lúc nàng mới nói:
" củ cải đại ca nhìn khờ khờ vậy mà thông minh ghê, mà làm sao huynh lại đoán được là do lão đại tặng mà không phải muội."
Xuân đức ánh mắt nhìn về phương trời xa xôi, hắn khẽ mỉm cười nói:
" nếu chỉ có như vậy cũng không thể đoán được thì huynh sống bao nhiêu năm vậy sống uổng rồi, mà lão đại của muội vẫn không chịu nói chuyện cùng với huynh sao?"
Lan lan có chút bất đắc dĩ cười khổ nói:
" muội cũng không biết, lão đại lại lâm vào trầm miên rồi, không biết bao giờ mới thức tỉnh."
Nghe vậy xuân đức cũng chỉ có thể cười trừ, hắn nhẹ gật đầu nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!