Chương 7: Tình Thân 3 Năm Trước

..-o0o..-

Cũng không biết qua bao lâu, xuân đức lần nữa tỉnh lại, hắn từ từ mở mắt ra.

có điều hắn chỉ vừa tỉnh lại thì liền cảm thấy toàn thân ê ẩm, đầu óc thì mụ mị điều này khiến hắn không khỏi nhăn mày lại.

mãi sau một lúc lâu thì hai cảm cảm giác khó chịu kia mới giảm bớt, xuân đức lúc này cũng mới cẩn thận nhìn xem nơi mình đang ở lại là nơi đâu, hắn rất sợ bản thân vừa tỉnh dậy thì lại đi tới một cái thế giới khác nữa.

Nhưng mà sau khi nhìn xem rõ nơi này là nơi nào thì hắn không khỏi nhẹ thở ra một hơi, hắn lúc này vẫn đang tại phòng của hắn.

cũng không phải lại đi tới một thế giới xa lạ khác.

Cùng lúc này hắn mới chú ý tới bên cạnh còn có một thiếu nữ đang ngủ gật, người thiếu nữ này không phải ai khác mà là nhị tỷ của hắn lam vũ, nói thật đối với xuân đức mà nói thì hắn đây là lần đầu nhìn thấy một thiếu nữ xinh đẹp như vậy, cơ hồ không có bất kỳ khuyết điểm nào, nếu như lam vũ mà xuất hiện tại nơi hắn sống trước kia thì hẳn sẽ được rất rất nhiều người truy cầu.

Có điều đối với thiếu nữ xinh đẹp như vậy hắn lại không sản sinh ra bất kỳ ý niệm gì, mà trong mơ hồ còn sản sinh ra một tia xa cách, không cũng không rõ bản thân là bị làm sao nữa, có lẽ là vì vết thương lòng vẫn chưa lành nên hắn đối với nữ nhân sinh ra một loại nào đó bài xích.

Có lẽ là cảm ứng được điều gì đó, lam vũ vốn đang ngủ gật lúc này chậm rãi mở mắt ra, bốn mắt nhìn nhau, lam vũ khẽ mỉm cười nói:

" tam đệ ngươi tỉnh rồi sao, có biết mấy trước tam đệ ngươi dọa cho mọi người trong phòng một trận không, mẫu thân cũng vì tam đệ ngươi mà khóc cả đêm."

Xuân đức nghe vậy thì trong lòng không khỏi xuất hiện một tia tình cảm ấm áp, có điều hắn biết tình cảm của những người này không phải dành cho hắn mà là dành cho chủ nhân cái thân xác này.

nghe vậy hắn lại cảm thấy có chút buồn, hắn khẽ nói:

" xin lỗi đã làm mọi người phải lo lắng.

lần sao ta sẽ không đi ra ngoài gây chuyện nữa."

Lam vũ nhìn thấy xuân đức thần sắc có chút buồn bã thì tưởng rằng hắn lại nghĩ quẩn, nàng lúc này chỉ hận không tự tát cho bản thân một cái, vốn biết vị tam đệ này vừa mới tỉnh dậy, tình tình sống khép kín, ít nói ít cười.

vậy mà khi trước nàng còn nói ra những lời như vậy.

" không sao.

không sao.

đệ bình an trở về liền tốt rồi, để nhị tỷ đi lấy cho đệ cái gì đó để ăn lót dạ nhé."

Nói xong thì nàng liền đi nhanh ra bên ngoài, xuân đức nhìn theo bóng lưng nàng mà nhẹ thở dài.

những người này đối xử với hắn càng tốt thì hắn càng cảm thấy tội lỗi nhưng mà hắn lại không dám nói ra, một khi nói ra những người này sẽ không làm gì hắn nhưng sẽ cho rằng hắn bị điên.

vì thế mà hắn giữ yên lặng.

Không qua bao lâu thì lam vũ liền đã quay lại, trên tay nàng còn bưng một bát cháo thịt nóng hổi, ngửi được mùi thịt thơm phức thì xuân đức không khỏi cảm thấy đói bụng, cái bụng hắn lúc này cũng sôi lên "ục ục."

Lam vũ đi tới bên cạnh giường, đặt bát cháo xuống nói:

" đệ cứ nằm yên đi, tỷ sẽ bón cho đệ ăn."

Xuân đức nghe vậy thì không khỏi cười khổ nói:

" tỷ, ta cũng không còn nhỏ, có thể tự ăn được."

Nói xong thì hắn liền ngồi dậy, tiếp nhận bát cháo từ trong ta của lam vũ, hắn bắt đầu vừa thổi vừa ăn.

Cháo này rất ngon, từ mọi mùi đến vị không chê vào đâu được, không biết là được nấu từ thứ gì.

vừa ăn một miếng đầu, hắn liền không thể kiềm chế mà ăn vào miếng thứ hai.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!