Cảm thấy bản thân giống như lạc vào bên trong một trò chơi thực tế ảo xuân đức không khỏi nhếch miệng cười tà.
" thật thú vị, bây giờ trang bị cũng đã có, công pháp kỹ năng cũng đã có, không phải cũng đến lúc nên tìm một chút gì đó thử kiếm chứ nhỉ."
Vừa có suy nghĩ như vậy xuân đức liền muốn đi ra bên ngoài tìm một con quái vật cấp thấp nào đó luyện kiếm một chút.
Tâm niệm vừa động thanh " lam tinh kiếm" trong nháy mắt biến mất không thấy đâu, xuân đức thấy vậy thì lần nữa cảm khái:
" hay thật, hư hư thật thật, từ hư hóa thật, từ thật thể lại hóa hư ảo."
Xuân đức đối với những điều này đều vô cùng kinh ngạc cùng hiếu kỳ, cái này cũng là điều dễ hiểu vì hắn cũng là lần đầu tiên tiếp xúc đến.
Sau khi cất đi "lam tinh kiếm" hắn rút then cửa, đẩy cửa phòng đi ra bên ngoài, bầu trời bên ngoài lúc này đã nhá nhem tối , xung quanh nơi hắn ở đều đã được thắp đèn, mặc dù trời tối nhưng ánh sáng từ những ngọn đèn kia hắn vẫn có thể nhìn rõ mọi thứ.
Ngay khi hắn vừa đi ra khỏi phòng thì có một gia nô ở gần đó tiến lên hỏi thăm:
" tam thiếu gia người muốn đi đâu sao?"
Xuân đức ánh mắt nhìn xung quanh một lát, sau đó lại chuyển hướng nhìn gia nô, người này là một trung niên, bộ dáng rất cường tráng, hắn có một đôi lông mày rậm vô cùng.
" ừ, ta muốn đi ra bên ngoài dạo một vòng cho thư giãn đầu óc, ngươi theo ta đi cùng.
mà đúng rồi, ngươi tên là gì?"
Gia nô kia cung kính đáp:
" tiểu nhân tên hồ khúc do, tam công tử có thể gọi ta là khúc do."
Nhẹ gật đầu, xuân đức bình thản nói:
" nơi này chỉ có mình người, hắn là ngươi cũng đã được mẫu thân ta thông chi về bệnh trạng của ta rồi phải không?"
Hồ khúc do cung kính nói:
" vâng."
" như vậy liền tốt, không biết nơi này có rừng núi không, ta muốn lên đỉnh núi ngắm trăng."..
- xuân đức không thể nói là bản thân muốn đi tìm quái vật chiến đấu được nên bịa đại một cái lý do, có điều cái lý do hắn bịa ra có phần củ chuối.
Nhưng mà hắn thì thấy củ chuối nhưng hồ khúc do lại không, hắn nghe được xuân đức nói thế thì liền cung kính đáp:
" vâng, tam công tử, ở nơi này tuy nội thành thiên ma đế quốc nhưng vẫn là có rất nhiều rừng núi, nếu như công tử thích thì ta sẽ sai người mang phi chủ tới mang công tử đi."
Xuân đức nghe vậy thì khoát tay nói:
" thôi, vẫn là đi bộ đi, ta thích đi bộ hơn."
Hồ khúc do nghe vậy thì không nói gì thêm, tiếp hắn chèo thuyền mang xuân đức đi qua bờ bên kia, sau đó hai người đi ra ngoài phủ.
Bắt một cái xe ngựa, hai người đi tới một khu rừng thưa ở mạn bắc nội thành.
ở trên xe ngựa , xuân đức nghe hồ khúc do giảng giải về thiên ma đế quốc
- đế đô , nơi này có diện tích rất lớn, chỉ tính riêng nội thành đã có đến cả ngàn dặm, vì thế trong này vẫn tồn tại những cánh rừng.
Những cánh rừng nơi đây đã phần đều được để lại nhằm mục đích săn bắn cho đám quý tộc, ở bên trong mấy cánh rừng kia có một ít ma thú cấp thấp, mạnh nhất thì cũng chỉ là ma thú cấp hai.
Gọi ma thú thì nghe có vẻ rất đáng sợ nhưng trên thực tế , ma thú không có đáng sợ như vậy, giống như một con ma thú cấp một "ma lang" thì sức mạnh cũng chỉ tương đương với một người lớn mà thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!