Sau khi ác ma chi huyết dung hợp cùng với huyết mạch tự thân thì những người dân bên trong hắc nham thành cũng không còn cảm thấy thống khổ nữa mà thay vào đó là một loại kích động không nói nên lời, bọn hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh từ sâu bên trong cốt tủy lan tràn ra toàn thân.
Luồng sức mạnh kia cũng không có cuồng bạo mà rất ôn hòa, nó đi tới đâu liền tẩm bổ thân thể của bọn họ tới đó, ở trong thành có không thiếu người già yếu một chân đã bước vào quan tài nhưng lúc bọn họ lại lão hóa ngược.
Vốn là một đầu tóc hoa râm nay cũng đã trở nên đen nhánh, làn da nhăn nheo kèm theo nhưng vết ban màu đen giống như một cái ruộng nứt khô hạn lúc này cũng trở nên căng mịn sáng bóng đầy sức sống, ánh mắt vốn vẫn đục nay cũng là sáng ngời hữu thần.
Lấy được tân sinh bọn hắn thật vui, niềm vui không để đâu cho hết, có người còn mừng đến phát khóc.
không chỉ bọn họ khóc mà con cái của bọn họ cũng khóc, ai lại không muốn người thân của mình sống lâu hơn vài năm để tận chữ hiếu, nhưng mệnh trời đã định liền khó thay đổi bọn họ cũng không thể làm gì khác hơn là nuốt nước mắt vào trong mà sống tiếp.
Nhưng hôm nay bọn họ gia nhập ác ma điện, chiếm được cơ duyên có lại một lần nữa lấy được tân sinh, bắt đầu một cuộc sống mới, bọn hắn mang ơn ác ma điện, mang ơn xuân đức.
Phát ra từ nội tâm cảm kích, lúc này vạn chúng hướng về phía xuân đức quỳ lễ.
"cảm ơn đấng tối cao đã ban cho con sức mạnh, xin đấng tối cao hãy nhận của con một lạy."
Xuân đức lúc này đứng tên tế đàn giống như một vị thần linh cao cao tại thượng quan sát chúng sinh, sau khi chứng kiến mọi người đã thành tâm quỳ lạy ba lần thì hắn ôn hòa nói:
"đứng dậy đi."
Lời hắn vừa ra mọi người không tự chủ mà làm theo, không chỉ có người dân bên trong hắc nham thành mà còn có cả thuộc hạ của xuân đức, bọn hắn lúc này cũng không tự chủ mà đứng dậy.
Có điều sau khi đứng dậy cũng không ai nói chuyện này nguyên một đám thần sắc cung kính đứng nơi đó chờ đợi những gì tiếp theo xuân đức nói.
Quả nhiên ngay sau khi tất cả mọi người đều đã đứng dậy thì xuân đức tiếp tục nói:
"tiếp sau đây chúng ta còn có một nghi thức nữa, ở nghi thức tiếp theo nếu như mọi người đủ thành tâm sẽ nhận được một chúc phúc thiêng liêng, chúc phúc kia có thể khiến cho mọi người trở nên mạnh mẽ hơn hay thông minh hơn.
nên nhớ chỉ cần thành tâm.
bây giờ nghi thức bắt đầu ta sẽ là người bắt đầu nghi thức."
Nhìn xuống phía dưới xuân đức cao giọng nói:
"từ khi khai thiên tích địa vạn vật diễn sinh chúng ta cùng một nguồn cội."
Sau khi hắn nói xong lời này thì người phía dưới đáp:
"chung linh hồn và chung thế giới."
Xuân đức tiếp tục nói:
"cho tới khi nhục thân hủy diệt linh hồn tiêu tán…"
Mọi người đáp:
"chúng ta mãi là nhất thể, vĩnh viễn không rời xa."
Sau khi mọi người nói xong thì từ trong cơ thể của xuân đức cùng tất cả mọi người nơi đây đều tách ra một đoàn phần hồn, hàng vạn đoàn phân hồn bay lên tụ cùng một chỗ hình thành nên một bức họa đồ, họa đồ to lớn che phủ cả bầu trời, từ bên trong họa đồ phát ra ánh sáng màu xanh huyền ảo.
đột nhiên…
"phừng!"
Bức họa đồ kia bỗng nhiên bốc cháy sau một cái hô hấp liền tiêu tán giữa không trung, cùng lúc đó tất cả mọi người đồng thời cảm thấy một loại liên hệ thân thiết với nhau.
Đột nhiên một chuyện ngoài ý muốn phát sinh, ngay khi họa đồ vừa tan biến thì một cột sáng màu xanh lam thô to từ bên trong đám người phía dưới phóng lên trên cao.
ánh sáng từ cột sáng kia chiếu rọi toàn thành khiến cả hắc nham thành trở nên đầy huyền bí.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!