Ở dưới áp bách của xuân đức toàn bộ người dân bên trong hắc nham thành chỉ cảm thấy một loại cảm giác như trên lưng đang đeo một tòa núi lớn khiến cho bọn hắn triệt triệt để để quỳ trên mặt đất.
không ai cử động, không người dám nói chuyện, một mảnh lặng ngắt như tờ.
Đừng nói là bọn họ mà ngay đến cả thuộc hạ dưới trướng của xuân đức lúc này cũng cảm thấy hai chân như nhũn ra, cả người căng cứng, muốn đứng lên mà không đứng nổi.
Nhưng đột nhiên cổ uy áp từ trên người xuân đức thu lại, uy áp của hắn vừa thu mọi người liền cảm thấy cả người nhẹ nhõm, có điều cũng không ai dám biểu hiện cái gì quá khích, nguyên một đám vẫn quỳ trên mặt đất lặng yên thở ra một hơi.
Bên trong nhóm thuộc hạ của xuân đức lúc này đi ra một nam tử có bộ dạng thư sinh, một thân bạch y, bước chân nhẹ nhàng đạp không mà lên, sau khi đứng ở trước tế đàn thì dừng lại.
hắn lúc này lấy ra một cuộn giấy, cuộn giấy kia nhìn rất giống một bức tranh được cuộn lại.
Khi hắn mở ra cuộn giấy kia thì ánh sáng màu xanh từ bên trong cuộn giấy kia đại phóng hào quang, hào quang nối liền thiên địa nhìn vô cùng lộng lẫy.
Thần thái trang nghiêm, người này bắt đầu đọc:
"lưu ý: bài viết phía dưới tên gọi là "văn tế thập loại chúng sinh" của đại thi hào nguyễn du rất hay cùng ý nghĩa.
tại tác thấy hay quá nên mang vào cho mọi người đọc chung."
Tiết tháng bảy mưa dầm sùi sụt,
Toát hơi may lạnh buốt xương khô,
Não người thay buổi chiều thu,
Ngàn lau nhuốm bạc, lá ngô rụng vàng.
5.
đường bạch dương bóng chiều man mác,
Ngọn đường lê lác đác sương sa,
Lòng nào là chẳng thiết tha,
Cõi dương còn thế nữa là cõi âm.
Trong trường dạ tối tăm trời đất,
10.
có khôn thiêng phảng phất u minh,
Thương thay thập loại chúng sinh,
Hồn đơn phách chiếc lênh đênh quê người.
Hương khói đã không nơi nương tựa,
Hồn mồ côi lần lữa đêm đen,
15.
còn chi ai quí ai hèn,
Còn chi mà nói ai hiền ai ngu?
Tiết đầu thu lập đàn giải thoát,
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!