Chương 43: Đai Lưng Ác Ma 3 Năm Trước

Một lần nữa tỉnh dậy nhìn thấy tiểu xà yêu đã không có việc gì thì xuân đức quan tâm cười hỏi:

"không sao rồi chứ? có còn bị đau bụng hay khó chịu ở đâu nữa không?"

Nghe được những lời quan tâm này thì tiểu yêu trong lòng cảm thấy rất vui, nó gật đầu nói:

"ừm, ta không sao nữa rồi cảm ơn ngươi nhiều lắm, không ngờ ngươi quan tâm như vậy."

Nghe được lời này của tiểu yêu , xuân đức không khỏi cảm thấy có chút gì đó vui vui lại có chút gì đó ngượng ngùng, hắn lúc này mỉm cười nói:

"dù sao tiểu yêu cũng là người thân của ta mà, không quan tâm tiểu yêu thì quan tâm ai đây, mà khi trước tiểu yêu làm sao lại bị đau bụng vậy?"

Tiểu yêu nghe vậy cũng không có giấu diếm mà nói:

"ta nuốt vào tên nhân loại kia vào bụng nhưng không có giết được hắn nên bị đau bụng, có điều tên kia bị đại ca đánh ra ngoài rồi."

Xuân đức nghe vậy thì hơi kinh ngạc, nhớ tới cái gì hắn hỏi:

"người kia đâu rồi?"

Tiểu yêu chỉ chỉ về cái vòng nơi xa nói:

"hắn đó, bị đại ca bắn cho một chỉ liền bốc hơi rồi."

Xuân đức có điều không hiểu, hắn hỏi lại:

"bốc hơi là sao vậy? ta không rõ lắm."

Tiểu yêu lúc này khoa tay múa chân, cô bé vừa làm minh họa vừa nói:

"thì đại ca chỉ tay một cái, từ trong hai ngón tay của đại ca bay ra một luồng năng lượng máu đỏ, luồng năng lượng kia bắn trúng cái tên lão thành chủ gì đó, tiếp đó tên kia tự bốc hơi chỉ để lại cái đai lưng kia kìa."

Xuân đức lúc này cũng đã hiểu được vấn đề, hắn lúc này đi tới bên cạnh cái đai lưng sau đó nhặt lên quan sát một chút, hắn vừa muốn quan sát cái đai lưng này thì một dòng thông báo của hệ thống phụ trợ hiện lên.

"cần có kỹ năng quan sát cấp cao thì bạn mới có thể quan sát đồ vật này.

có thể mua được kỹ năng quan sát này trong cửa hàng của hệ thống phụ trợ."

Xuân đức nhìn thấy thông báo vậy thì không khỏi bất đắc dĩ, đại ca vì muốn cho hắn cảm thấy cuộc sống này muôn màu muôn vẻ nên tạo cái thế thống phụ trợ nợ, đồng thời còn lập ra rất nhiều quy tắc, hắn muốn đạt được cái gì cũng cần phải bỏ ra công sức tương đương để đổi lại.

Cất đi cái đai lưng, hắn nhìn qua tiểu yêu nói:

"ta đi ra bên ngoài còn có chút việc phải giải quyết, tiểu yêu còn chưa khỏe thì cứ tiếp tục nghỉ ngơi đi nhé.

có thời gian ta cũng mọi người sẽ vào thăm tiểu yêu."

Tiểu yêu nghe vậy thì nhẹ gật đầu nói:

"ta biết rồi, thôi ta ngủ đây ngươi đi làm việc của mình đi."

Nói xong tiểu yêu liền đi ngủ, về phần xuân đức lúc này thì đi ra bên ngoài.

……

Ở bên ngoài.

Xuân đức sau khi đi ra bên ngoài thì đảo mắt nhìn quanh thấy nơi đây cũng không hề có sự thay đổi, hắn đoán thời gian không dài nên cũng không ai đi xuống nơi này.

Nhưng sau khi nhìn khung cảnh u ám ở xung quanh hắn bất chợt cảm thấy có cái gì đó buồn buồn, hắn buồn không rõ vì sao hắn buồn, có lẽ hắn buồn là vì không lâu nữa cuộc đời hắn cũng giống như màn đêm nơi này âm u, lạnh lẽo, cô tịch.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!