Sau khi nói xong thì một tên thuộc hạ thân tín hướng xuân đức cẩn thận hỏi một câu:
"hắc nham thành này thuộc quyền quản hạt của địa ngục tông, không biết ý của chủ nhân thế nào?"
Nghe được người này nói như vậy thì những người khác đồng thời hướng ánh mắt nhìn về phía xuân đức chờ đợi hắn đưa ra quyết định.
Xuân đức nhìn qua mọi người, thấy trong mắt những người này hiện rõ sự tham lam cùng cuồng nhiệt thì biết bọn hắn đang nghĩ cái gì.
Khẽ lắc đầu xuân đức nói:
"việc này không thể vội, trước tiên vẫn là thu thập tình báo, một khi thu thập đủ tính báo thì chúng ta sẽ tính bước kế tiếp.
được rồi mọi người trước về nghỉ ngơi đi."
Mọi người nghe vậy thì trong lòng có chút nho nhỏ thất vọng, có điều cũng không ai dám có ý kiến gì cả, nguyên một đám đứng dậy cúi đầu cung kính nói:
"rõ."
Tiếp đó mọi người nhanh chóng đi ra bên ngoài quay về phòng của bản thân tu luyện.
Mọi người rời đi trong phòng lúc này cũng chỉ còn lại một mình xuân đức, cũng không biết xuân đức nghĩ tới điều gì mà khóe miệng hắn đột nhiên nhếch lên để lộ một nụ cười vô cùng tà khí.
Uống cạn chén trà, xuân đức đứng dậy đem cửa phòng khóa lại cẩn thận sau đó tiến vào bên trong không gian vong linh.
…..
Không gian vong linh
- lâu đài sinh mệnh.
Lúc xuân đức tiến vào trong này thì thấy ba người vũ y, lan lan cùng tiểu xà yêu đang chơi đùa với nhau, xuân đức cũng không có đi tới làm phiền ba cô bé kia mà đi vào một phòng bên trong lâu đài sinh mệnh sau đó nằm lên trên giường.
Hôm nay là một ngày tương đối trọng đại, hắn có nghe đại ca nói qua là hôm nay sẽ tiến hành dung hợp một loại huyết mạch mới để đề cao tố chất thân thể.
Nằm ở trên giường xuân đức tâm niệm vừa động, ngay lập tức hắn liền liên hệ được với đại ca của hắn.
thanh âm lạnh lùng nhưng lại bao hàm sự quan tâm nồng đậm vang lên trong đầu hắn:
"sao vậy? có gì cần huynh giúp sao?"
Dực đức đối với đại ca của mình hỏi:
"không có gì, đệ chỉ muốn biết thời gian của mình còn nhiều nữa hay không mà thôi.
huynh có thể nói thật cho đệ biết được sao? đệ cảm thấy bản thân thật khác, khi trước đệ nghĩ sẽ không sao nhưng hiện tại lại cảm thấy rất khó chịu."
Thanh âm trong đầu dực đức sau một hồi lâu mới vang lên, thanh âm mang theo sự thấu hiểu:
"huynh biết đệ đang nghĩ gì, cũng hiểu vì sao đệ lại có suy nghĩ như vậy.
có điều đệ an tâm đi, đệ sau này vẫn là chính đệ mà thôi.
huynh sẽ không để cho đệ biến thành huynh."
Dực đức nghe vậy thì cảm thấy khó hiểu, hắn hỏi:
"đệ không rõ, huynh có thể nói rõ hơn được không?"
Sau một lúc thì thanh âm kia lại vang lên:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!