Đúng lúc này xuân đức đột nhiên nghe được tiếng cười thanh thúy từ phòng bên cạnh truyền sang, hắn không khỏi nhướng mày trong lòng thầm kỳ quái nghĩ:
"làm sao lại nghe được thanh âm hai người nhỉ phong bên kia không phải chỉ có một mình vũ y đang ở thôi sao?"
Dưới sự tò mò thúc đẩy xuân đức lúc này đi sang căn phòng của vũ y, bước vào bên trong phòng thì xuân đức nhìn thấy ở bên trong này đang có hai cô bé đang chơi đùa với nhau, khi hắn vừa bước vào thì hai cô bé cũng liền dừng lại mà đưa ánh mắt nhìn về phía hắn.
Nhìn cô bé tuổi tác tương đương với vũ y, đang dùng ánh mắt không lấy gì làm thiện cảm nhìn mình thì xuân đức hỏi:
"tiểu nha đầu làm sao lại dùng ánh mắt đó nhìn ta."
Cô bé kia một thân trang phục màu vàng, khuôn mặt tinh xảo, đôi mắt to tròn vô cùng đáng yêu, nghe được xuân đức hỏi như vậy thì cô bé kia không khỏi nhướng mày nói:
"người không phải củ cải ca ca, ngươi là dực đức tên vô dụng kia."
Xuân đức nghe vậy thì khóe mắt giật giật mấy cái, có điều hắn cũng không tức giận mà cười nói:
"bây giờ không có dực đực chỉ có xuân đức, đại ca là ta mà ta cũng là đại ca.
ngươi hẳn là tiểu cô nương tên là lan lan mà đại ca cùng vũ y hay nhắc tới đi."
Lan lan nhẹ gật đầu nói:
"đúng vậy là ta."
Lúc này vũ y đã chạy tới bên cạnh xuân đức dang ra hai tay một bộ muốn được hắn bế, xuân đức thấy vậy thì khẽ mỉm cười sau đó bế tiểu y lên rồi nhìn về phía lan lan hiếu kỳ hỏi:
"nghe nói lúc trước ngươi là một thiếu nữ rồi mà làm sao bây giờ lại chỉ còn một chút thế này?"
Lan lan nghe vậy thì xem thường nói:
" đồ ngốc, tại trong quá trình hình thành thân thể xảy ra vấn đề nên ta mới thành bộ dạng này, vậy mà cũng thắc mắc.
hừm."
Xuân đức lại hỏi:
"à, ta có một cái thắc mắc các ngươi là làm sao được sinh ra vậy? chẳng lẽ cứ như vậy từ hư không hiện ra sao?"
Lan lan lại một lần nữa dùng ánh mắt xem thường nhìn xuân đức nói:
"đồ ngốc, có nói cho ngươi thì ngươi cũng không thể hiểu được đâu.
hừm."
Xuân đức liên tục bị gọi là đồ ngốc thì sắc mặt lập tức đen lại, hắn bước ra một bước liền tiến tới bên cạnh lan lan, thấy hắn đột nhiên xuất hiện lan lan giật nảy mình, cô bé lùi về phía sau dùng ánh mắt cảnh giác nhìn hắn sau đó lớn tiếng nói:
"ngươi muốn làm gì? ta nói cho người biết nếu người dám làm gì ta thì..."
Xuân đức không để cho lan lan kịp nói hết đã dùng tay nắm lấy một bên má cô bé, vừa bóp bóp cái má bánh bao vừa nói:
"bé mà láo, học đâu ra mấy từ ngu ngốc đó vậy, dám nói chuyện với ta như vậy có tin ta trói lại rồi ném xuống ao máu làm tử linh sinh vật không? đại ca nhường ngươi có nghĩa ta cũng như vậy biết không?"
Lan lan nhìn thấy xuân đức hung với mình thì hai mắt ngân ngấn lệ sau đó nước mắt như không cần tiền bắt đầu rơi xuống, lan lan cũng không có nói gì mà chỉ nhìn chằm chằm vào ánh mắt của xuân đức, vừa nhìn vừa khóc.
Xuân đức nhìn thấy vậy thì tâm đều mềm nhũn, một cỗ cảm giác tội lỗi dâng lên trong lòng hắn.
thực ra hắn cũng không có muốn hung dữ với cô bé trước mắt làm gì, hắn chẳng qua chỉ muốn làm quen cùng cô bé trước mắt mà thôi, giữa lúc hắn không biết nên làm thế nào thì đại ca của hắn lại xuất hiện giúp hắn giải vây.
Ngay khi xuân đức chính chủ xuất hiện thì cả người hắn liền tản mạn ra một cổ thành thực tối tăm khí chất, gương mặt hắn cũng không còn sáng rỡ mà trở nên lạnh lùng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!