Chương 33: Món Tiền Lớn Đến Tay 3 Năm Trước

Đặc sứ của la lan học viên tiến vào bên trong căn cứ xuân đức không thể không biết, hắn lúc này vẫn luôn cùng vũ y quan sát những người kia.

nhìn qua vũ y đứng bên cạnh mình xuân đức hỏi:

"bé nói xem những người kia thế nào? bọn hắn tới đây là mang theo thành ý hay là có ý đồ khác?"

Vũ y đôi mắt trong veo hiện lên suy tư, một lúc sau cô bé lắc đầu nói:

"y nhi không biết, có điều nếu bọn hắn có ý đồ xấu thì giết là được.

ở dưới vũ lực áp đảo mọi mưu toan đều không có chỗ dùng."

Xuân đức nghe vậy thì mỉm cười nói:

"bé nói rất đúng.

được rồi chúng ta đi gặp những người kia."

Nói xong thì xuân đức mang theo vũ y đi gặp người tiếp dẫn sứ giả của la lan học viện.

biết được người dẫn đầu đoàn sứ giả lần này là người của hoắc gia thì xuân đức cười cười.

phân phó tên thuộc hạ tiếp dẫn đi làm việc khác, về phần xuân đức thì tự mình đi gặp đám người hoắc lưu ly.

"cách... ầm…"

Cơ quan được mở cả cánh cửa đá to lớn "ầm ầm" mở ra, tiến vào bên trong thì xuân đức nhìn thấy một đám người đang nằm dài trên đệm nghiên cứu một chút bí pháp thần thông các kiểu.

Vừa đi vào trong này thì xuân đức liền hướng hoắc lưu ly nói:

"ly tỷ có người muốn gặp tỷ đấy."

Hoắc lưu ly nghe vậy thì có phần ngạc nhiên hỏi:

"ai vậy?"

Xuân đức cười nói:

"nghe nói người kia tên là hoắc anh, à thông báo cho mọi người một tin vui là hôm nay có người tới chuộc mọi người về rồi nhé."

Vừa nghe vậy thì nguyên một đám người ngẩn ra, sau đó bọn họ cũng ý thức được có cái gì sai sai, thời gian bọn họ ở đây vô cùng thoải mái tiếp xúc đến rất nhiều cái mới lạ mà bọn hắn chưa từng gặp qua.

đôi khi bọn hắn còn hướng xuân đức hỏi han công pháp cũng được xuân đức tận tình chỉ giáo, sau mỗi lần như vậy thì bọn hắn lại có một bước tiến dài trên con đường tu luyện.

Dần già bọn hắn quên mất bản thân là bị người bắt giữ đòi tiền chuộc, về phần xuân đức thì chẳng qua cũng là chơi đùa trò chơi bắt cóc một chút mà thôi, hắn muốn trải nghiệm nhân sinh nhiều hơn trước khi phải hoàn toàn ngủ say, chứ thực hắn cũng không phải người cùng hung cực ác gì nên những người kia cũng không có cảm thấy áp lực gì cả.

Lúc này đến ngay cả mã văn tài cũng có chút không nỡ nói:

"a, phải về rồi sao?"

Xuân đức liếc mắt nhìn qua hắn nói:

"nơi đây cũng không phải nhà ngươi, ngươi còn muốn ở đây tới khi nào, nuôi các ngươi những ngày này ta cũng sắp nghèo rồi.

mà thôi không dây dưa nữa ly tỷ đi cùng ta nào."

Mã văn tài thấy mình bị vứt bỏ thì vội kêu tên:

"chờ một chút ta cũng đi cùng các ngươi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!