Chương 31: Một Chút Vui Đùa 3 Năm Trước

Thiếu nữ nghe ra được sự đùa giỡn trong lời nói của xuân đức nên cũng không cho rằng hắn sẽ thật sự làm gì mấy người các nàng.

nhìn xuân đức nàng hỏi:

"nếu như ta nhất quyết không muốn cùng ngươi hợp tác đây?"

Xuân đức nghe vậy thì tươi cười, dùng thanh âm dễ nghe nói:

"trước hiếp sau đó lột sạch quần áo của đại tỷ đóng cẩn thận vào hộp, à đương nhiên phải gửi một chút máu về cho gia tộc của tỷ nữa.

tỷ nghĩ như vậy đã được chưa?"

Thiếu nữ nghe vậy còn không rõ ràng xuân đức là muốn làm gì sao, nàng lườm hắn nói:

"quỷ háo sắc."

Tuy nói như vậy nhưng nàng cũng không nhịn được cười, lần đầu nàng thấy người thú vị thế này, mà nhìn hắn cũng có không có vẻ gì là người xấu, nàng tò mò hỏi:

" không biết tiểu huynh đệ là người ở đâu, tại sao phải đi đến nơi này làm giặc cướp?"

Xuân đức"hiện tại vẫn là dực đức nhưng bị ảnh hưởng bởi xuân đức nên gọi là xuân đức luôn" trầm tư nhớ lại những gì đại ca hắn từng giảng cho hắn nghe, sau một lúc thì hắn thở dài dùng một loại ngữ khí bất đắc dĩ nói:

"đời người không biết đâu mà lường, đôi khi cuộc sống nó ép chúng ta phải đi lên con đường mà chúng ta không mong muốn.

không trốn vào trong này, không làm như vậy thì ta không sống được."

Cũng chẳng nề hà, xuân đức lúc này ngồi xuống sàn nhà sau đó tiếp tục nói:

" thực ra mới đầu ta cũng là một người lương thiện, ta vốn là học sinh mới trúng tuyển vào một học viện danh tiếng nhưng đắc tội với người, bị trù dập khắp nơi, ra ngoài làm nhiệm vụ thì bị truy sát nên đành phải mang theo muội muội rời đi chốn thị phi, cùng đường rồi ta mới đi làm giặc cướp kiếm một ít tài nguyên tu luyện, tỷ thấy ta có khổ không, đơn côi từ nhỏ sống với muội muội, bây giờ muội ấy còn chưa tới tuổi đã phải theo ta lang bạt giang hồ, làm người thiện lương sống không lâu, chỉ có ác hơn người khác mới có thể sống tốt hơn."

Xuân đức kể rất thật tâm, mà sự việt đúng là như vậy thật, có điều hắn rời khỏi thiên long học viện cũng không phải vì sức ép của thế lực bành gia gì đó mà chẳng qua là hắn muốn tận hưởng phấn khích nhân sinh mà thôi, hắn muốn trước khi bản thân hoàn toàn lâm vào ngủ say phải làm hết những điều mà bản thân chưa từng làm, kể cả điều "ngu ngốc" nhất.

Thiếu nữ nghe vậy thì cũng nữa tin nữa ngờ nàng dò hỏi:

" muội muội của ngươi có phải tiểu cô nương cầm song đao không?"

Xuân đức nhẹ gật đầu nói:

"ừm, là nàng."

Thiếu nữ lại hỏi:

"thế muội muội của ngươi đâu rồi?"

Xuân đức quay đầu gọi vọng ra ngoài:

"y nhi vào đây huynh có cái này ăn ngon lắm."

Xuân đức vừa gọi thì có một cơn gió thổi qua, vũ y lúc này đã xuất hiện ở phía sau lưng hai tay ôm lấy cổ hắn vẻ mặt ngây thơ hỏi:

"ca ca ăn gì vậy?"

Xuân đức cười nói:

"ăn thịt lừa."

"thịt lừa ở đâu? mà thịt lừa là thịt gì vậy?"

Xuân đức nghe vậy thì cười nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!