Chương 28: Hung Uy 3 Năm Trước

(những chương sau sửa tên nhân vật chưa kịp thì mọi người nhìn thấy hành động có phần ngây thơ thì là của dực đức còn thành thục lão luyện biết cân nhắc là của xuân đức.

mọi người tiếp tục đọc sẽ thấy dực đức cũng dần sẽ trưởng thành hơn.)

Nghe được người kia hỏi thì dực đức theo bản năng trả lời:

"là ta."

Lời hắn rất tự nhiên, tự nhiên đến mức khiến cho đám người phía bên trong còn tưởng hắn là người nhà thật, có người còn nghi ngờ hỏi:

"ngươi là ai vì sao ta thấy người rất lạ mắt?"

Dực đức gãi đầu cười nói:

"ừm, ta mới tới nơi đây mọi người chưa nhìn thấy ta lần nào nên thấy là mắt là đúng rồi.

ha ha."

Những người khác nghe vậy thì ngẩn người ra, nhưng ngay sau đó một tên đại hán mắt to râu rậm có cảnh giới sánh ngang nguyên anh sơ kỳ rút ra đại đao, bước theo bộ pháp huyền ảo xông về phía dực đức nhằm phía đầu hắn mà chém tới, vừa bước đi hắn vừa lạnh lùng nói:

"dám đùa cợt ông đây mày chán sống rồi à?"

Có điều hắn còn chưa kịp nói xong bước đi cũng mới đến bước thứ 4 thì một vệt sáng màu vàng đột nhiên lóe lên.

"phập!"

Tên đại hán kia thoáng cái dừng lại động tác, tiếp đó thi thể hắn tách ra làm đôi, ruột cùng nội tạng chảy đầy đất.

vũ y xuất thủ cực nhanh ý niệm ngưng kiếm nhất kích diệt địch những người khác thấy vậy một màn thì sợ hãi không thôi, ánh mắt nhìn về phía cô bé vô cùng khả ái đang đứng bên cạnh dực đức mang theo vẻ khiếp sợ cùng không dám tin.

Không chỉ bọn hắn sợ mà dực đức cũng sợ, hắn nhìn thấy người chết cũng có một ít nhưng cứ mỗi lần nhìn là hắn lại phát run, vì để che giấu đi sự nhát gan của mình hắn lúc này ôm lấy vũ y vào trong ngực sau đó cố gắng trấn định nhìn đám người phía trước cười nói:

" hòa khí sinh tài , mọi người không cần phải nóng như vậy, một khi nóng mắt là tắt luôn nụ cười, giống vị đại ca đang nằm nơi kia ta chỉ là đùa chút thôi cần gì phải hùng hổ như vậy bây giờ thì nằm một đống rồi."

Nghe dực đức nói như thế thì tất cả những người ở nơi đây trong lòng đều chửi lớn "hòa khí cái con em người chứ hòa khí, hòa khí mà không nói một lời chém một vị nguyên anh cao thủ, có ai hòa khí mà giống như ngươi vậy không, con mẹ người" nghĩ thì nghĩ như vậy nhưng đám người kia cũng không có nói ra, bọn hắn cũng không có ngu.

Nhưng lúc này ở bên trong đám người có một kẻ thất kinh kêu lên:

"làm sao lại là ngươi?"

Nghe được người này kêu lên thì có người kinh ngạc hỏi:

"lão thất ngươi biết hắn à?"

Người kia gật đầu nói:

"hắn là kẻ mà mọi người vẫn hay đồn đại người chỉ cần dùng một kiếm liền có thể chém giết hóa thần cường giả, một kiếm một mạng không người có thể đỡ qua một kiếm."

Nghe vậy thì người ở trong này đều là cả kinh, lúc này người thiếu niên ăn mặc quý phái nhìn không giống đạo chích một chút nào nhìn về phía dực đức cẩn thận hỏi:

" không biết chúng ta đã làm gì đắc tội với đạo huynh, mà khiến cho đạo huynh tức giận tới diệt mãnh hổ hội."

Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Vưu Vật

- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Nàng Dâu Cực Phẩm Ngôn Tình, Sủng Dực đức trong đầu đột nhiên nảy sinh ra ý nghĩ muốn dùng uy thế của đại ca trêu chọc những người trước mắt, hắn cúi đầu nhìn vũ y đang ở trong ngực cười nói:

" chuẩn bị giết người xấu á tiểu y."

Vũ y hưng phấn gật đầu, cô bé hai mắt to tròn nhìn chằm chằm vào mọi người như nhìn thấy đồ ăn thật ngon. những người khác thấy vậy một màn thì không biết nói gì cho phải, có điều mặt ngoài thì không nói gì nhưng trong lòng thì đang mắng cho dực đức máu chó xối đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!