Chương 23: Các Người Xong Đời 3 Năm Trước

Nhưng trước khi quay về thiên long viện hắn còn ghé qua khu dân nghèo một lần.

có điều hắn lần này tiền bạc cũng không còn bao nhiêu nên lúc tới khu dân nghèo cũng không mua cái gì.

Đường xưa lối cũ rất nhanh thì dực đức một lần nữa quay trở về khu dân nghèo.

có điều khi hắn tới đây thì thấy một cảnh làm cho hắn giận không chỗ phát tiết.

Ở nơi đây đang có một đám tu luyện giả, bọn hắn đang bắt những người dân nghèo kia giao nộp kim tệ, ai không giao nộp liền bị đánh cho tàn phế nằm trên mặt đất.

trên mặt đất lúc này cũng nằm không ít người trưởng thành cùng trẻ nhỏ, bọn hắn đều bị đánh đập tàn nhẫn, cả người vết thương chồng chất, nhìn thấy không sống được lâu nữa.

Một tên thanh niên vẻ mặt nhìn cũng không tới nỗi nào, lúc này mới vừa nhận tiền từ một người phụ nữ, vừa cười nói với đồng bạn bên cạnh:

"không biết là thằng ngu nào lại mang tiền cho đám rẻ rách này không biết thực sự phung phí mà.

nếu hắn trực tiếp đưa cho ta có phải nhanh không."

Mấy tên ở bên cạnh phụ họa nói:

"tên kia hẳn một con dê béo, chúng ta bắt được thì nhất định kiếm lớn."

"lần này thu được cũng có mấy ngàn kim tệ, đáng tiếc phải nộp cho bành lão đại bảy thành chúng ta chỉ có ba thành."

Vào lúc này một người nhìn thấy dực đức xuất hiện thì nói:

"lão đại dê béo tới."

Nghe người này nói thì một đám ánh mắt nhìn quay lại nhìn về phía dực đức, trong ánh mắt lộ rõ vẻ tham lam.

dực đức là thiếu niên bồng bột, ghét ác như cừu lúc này nhìn thấy cảnh đám người kia cướp bóc của người khác thì căm tức nói:

"các ngươi tại sao dám làm như vậy, đây là tiền mà ta cho bọn họ không phải tiền của các ngươi."

Nhìn thấy dực đức chỉ đi cùng với một bé gái cũng không có hộ vệ đi bên cạnh, lại nhìn hắn mặc trên người chỉ là đồng phục của tân học viên thì tên cầm đầu liền cười lạnh nói:

"hừ, biết ta là ai không? còn không nhanh gọi một tiếng học trưởng.

chỉ là một tân học viên cũng dám đứng trước mặt ta kêu gào.

còn không nhanh qua đây quỳ xuống xin lỗi."

Ở bên cạnh tên đầu lĩnh lúc này có người nhỏ giọng nói:

"đại ca , ngươi này có thể xuất ra nhiều tiền như vậy thì thân phận không có tầm thường chúng ta đắc tội với hắn không tốt đâu."

Tên đầu lĩnh nghe vậy thì nhỏ giọng nói:

"ngu ngốc, chúng ta đã đắc tội với người ta rồi, ngươi cho rằng không làm như vậy sẽ không đắc tội với người ta sao, lúc này chỉ có lấy thế đè người sau đó đuổi hắn đi.

với chúng ta đứng phía sau là bành công tử thì sợ gì."

Đám tay chân nghe vậy thì đều là gật đầu, cảm thấy người này nói có lý.

"các ngươi cứ đợi đó."

Nói xong thì dực đức quay người bỏ đi, nhìn thấy hắn bỏ đi thì người dân trong xóm nghèo trong mắt ảm đạm xuống, có điều bọn họ cũng không trách dực đức, bọn họ cũng mong rằng dực đức nhanh rời đi để tránh bị quần ẩu.

về phần đám ăn cướp lý nhạc nhìn dực đức rời đi thì cảm thấy không ổn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!